Chương 1040: Hòa Thượng Trên Hoa Se
Có câu mạnh sợ ngang, ngang sợ liều mạng! Mặc dù Bao Ngọc Khánh là đàn ông, nhưng đối mặt Khâu Bách Hồng quơ dao phay như nổi điên, cũng là giật nảy mình, nhanh chân bỏ chạy!
Hai người khác cũng không dám tiến lên ngăn cản, vội vàng tránh né.
Thế là Bao Ngọc Khánh chạy ở phía trước, vừa chạy vừa kêu:
- Cứu mạng a! Khâu Bách Hồng muốn giết người!
Khâu Bách Hồng đuổi sát phía sau, mắng to:
- Đồ con rùa con nghé, có bản lĩnh thì đừng chạy! Hôm nay bà đây chém chết mày!
- Sư phụ, vẫn xem tiếp sao? Con cảm thấy sắp chết người a.
Hồng Hài Nhi có chút lo lắng nói.
Phương Chính thản nhiên nói:
- Chúng ta đứng đây mà còn để chết người, về nhà trực tiếp đập đầu chết đi cho xong.
- Ây...
Hồng Hài Nhi vậy mà không phản bác được.
Khâu Bách Hồng một đường đuổi theo Bao Ngọc Khánh, nhưng giữa mùa đông, trời đất ngập tràn băng tuyết, mặt đất trơn trượt, Khâu Bách Hồng giẫm trượt một cước, té ngã trên đất, dao phay trong tay văng ra ngoài, phốc một tiếng bổ vào trên mặt tuyết bên cạnh Bao Ngọc Khánh!
Bao Ngọc Khánh kinh hãi, trong lòng tự nhủ: "Con mẹ nó còn ném dao a! Thật sự muốn giết người sao!"
Bao Ngọc Khánh gần như theo bản năng kêu lên:
- Khâu Bách Hồng muốn giết người rồi!
Kết quả, Bao Ngọc Khánh quá hoảng sợ, chạy thêm được mấy bước cũng té ngã trên đất.
Khâu Bách Hồng đuổi theo, nhặt lấy dao phay, lập tức chém tới. Nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được, một dao này của Khâu Bách Hồng vẫn cách xa lắm, căn bản không thể chém trúng người, một dao này càng giống hù dọa người.
Nhưng gần như đồng thời, bên cạnh truyền đến một tiếng gầm giận dữ:
- Cô dám đánh cha tôi?
- Bách Hồng, cẩn thận!
Một thanh âm khác vang lên cùng lúc.
Khâu Bách Hồng quay người nhìn qua, chỉ thấy một người đàn ông cầm một cái xiên đâm tới, người đàn ông kia đỏ bừng cả mặt mũi, rõ ràng cũng là giận không kiềm được, mặc kệ hết thảy! Đồng thời, Khâu Lão Bát cũng chạy tới từ lúc nào, đưa thân chắn trước người Khâu Bách Hồng!
Thấy một màn này, người xung quanh đều căng thẳng thần kinh, có thét lên, có kêu dừng tay, cũng có người muốn lên hỗ trợ... Một trận hỗn loạn!
Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nhìn Phương Chính, Phương Chính lại một mặt thoải mái nhàn nhã đứng đấy, chỉ thiếu gặm hạt dưa, ăn bắp rang, uống miếng nước ngọt, thấy Hồng Hài Nhi nhìn qua, thản nhiên nói:
- Tiếp tục xem.
Mắt thấy cái xiên nhọn sắp đâm vào người Khâu Lão Bát!
Trong mắt Phương Chính lóe lên tinh quang, Nhất Mộng Hoàng Lương!
Sau một khắc, Khâu Bách Hồng nhập mộng!
Có rất nhiều người sẽ suy nghĩ một vấn đề, vì sao lúc nằm mơ, cảm thấy chỉ mơ trong nháy mắt, nhưng thực tế đã qua một buổi tối. Cũng có người nói, kỳ thật suốt đêm đó, chỉ mơ trong một chớp mắt mà thôi...
Chớp mắt một ngàn năm, mộng dài không dứt.
Mộng là ý niệm, một ý niệm nhanh bao nhiêu? Một ý niệm có thể sáng tạo một thế giới, có thể suy nghĩ vô số câu chuyện...
Hiện tại, Phương Chính đang đưa Khâu Bách Hồng vào giấc mộng chớp mắt một ngàn năm kia!
- Oa!
Một tiếng trẻ con khóc!
Khâu Bách Hồng cảm thấy xung quanh lạnh lẽo, lạnh lẽo khiến cô tuyệt vọng, nhưng lại vô lực động đậy. Xung quanh càng ngày càng lạnh, cô tựa như có thể chết đi bất cứ lúc nào, sợ hãi lan tràn trong lòng...
Lúc Khâu Bách Hồng tuyệt vọng nhất, một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ xuất hiện.
Bộ dáng quen thuộc, tuổi tác xa lạ, ấm áp quen thuộc, tóc đen xa lạ...
Hai bàn tay ấm áp đưa xuống, ôm lấy Khâu Bách Hồng, thấp giọng nói:
- Ô ô ô... Con đừng khóc nha... Ai mà đáng chém ngàn đao thế này, sinh con không nuôi lại ném ra ngoài này, đây là muốn cô bé chết cóng sao!
Khi đang nói chuyện, người đàn ông ôm Khâu Bách Hồng vào trong ngực áo, dùng thân thể dành cho Khâu Bách Hồng sự ấm áp đầu tiên trong đời.
Trong nháy mắt đó, trong đầu Khâu Bách Hồng chỉ có một ý niệm: "Đây là chuyện gì? Đây là mộng? Hay là thật? Sao ta lại được ông ấy nhặt về? Ta không phải con ruột sao?"
Màn thứ hai.
Là đoạn đối thoại giữa hai vợ chồng Khâu Lão Bát, vẫn cảnh tượng đó, chỉ có điều, lần này có thêm một đứa trẻ mang linh hồn người lớn lắng nghe!
Nghe Khâu Lão Bát nói muốn hoán đổi thân phận của con gái ruột, toàn thân Khâu Bách Hồng run lên, hét lớn:
- Không đúng! Không đúng! Ta mới là con ruột! Các người nhầm rồi!
Nhưng tiếng hét này lại biến thành tiếng khóc oa oa.
Khâu Bách Hồng kêu to:
- Thả ta ra ngoài, đây không phải là thật! Đây là giả!
- A Di Đà Phật.
Đúng lúc này, một tiếng Phật hiệu đột nhiên vang lên.
Khâu Bách Hồng giật cả mình, đột nhiên quay đầu nhìn lại, cô ngạc nhiên phát hiện, cảnh tượng chung quanh lại lần nữa thay đổi!
Đây là trên núi, trời đất ngập tràn băng tuyết, nhưng lại không rét lạnh! Đằng sau là một tòa chùa chiền không lớn, cây bồ đề trong sân cao lớn vô cùng, tán cây gần như che phủ toàn bộ sân trước. Thiên Long trì bốc lên hơi nước, trong ao có cá chép bơi lội, còn có hoa sen nở rộ! Trong số đó, trên một đài sen to lớn, một hòa thượng đang ngồi xếp bằng.
Hòa thượng này da mặt trắng nõn, dung mạo thanh nhã tuấn tú, nhưng không âm nhu chút nào, ngược lại còn mang theo một vẻ đẹp tỏa nắng đặc thù của đàn ông. Giờ khắc này, hòa thượng đang nhìn cô, nụ cười kia, ánh mắt kia như là mặt trời giữa trời đông giá rét, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy ấm áp, theo bản năng muốn thân cận với hắn hơn.
- Cậu là... Phương Chính?
Mặc dù cảnh tượng này không quá giống như trong trí nhớ, nhưng chùa chiền này, cảnh sắc này, hòa thượng này, Khâu Bách Hồng quá quen thuộc!
Trong những thôn phụ cận Nhất Chỉ chùa, có ai không biết Phương Chính? Ai không hiểu Phương Chính? Ngay cả một người không tin Phật như Khâu Bách Hồng cũng biết Phương Chính rất nổi danh, cũng từng lên trên núi tham gia náo nhiệt. Cho nên liếc mắt một cái đã nhận ra Phương Chính.
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, chính là bần tăng.
- Chuyện này... Rốt cuộc chuyện này là sao? Vừa rồi tôi...
Khâu Bách Hồng lo lắng hỏi, cô mơ hồ nhớ tới lời đồn trong thôn, nghe đồn Phương Chính trụ trì trên Nhất Chỉ sơn không phải người bình thường, mà là Phật Đà chuyển thế, thần thông quảng đại. Trên núi dưới núi xảy ra rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi. Nhưng những chuyện này, mặc dù cô nghe qua, nhưng trước giờ đều không tin. Bây giờ đột nhiên nhìn thấy Phương Chính, chút ký ức đó lập tức bị lật ra. Trong đầu theo bản năng nghĩ đến những lời đồn kia, ánh mắt nhìn Phương Chính đã có thêm mấy phần kính sợ.
Phương Chính mỉm cười nói:
- Có phải thí chủ lo sợ cha cô sẽ bị đâm chết?
Khâu Bách Hồng nghe vậy, hơi sững sờ, nghĩ nghĩ một cái, cắn răng một cái, lắc đầu. Sau đó hỏi:
- Tôi chỉ muốn biết, vì sao tôi lại ở đây, tôi hẳn là đang ở trong thôn mới đúng. Còn nữa, một màn tôi vừa nhìn thấy rốt cuộc là thật hay giả? Tôi biết cậu có chút thần thông, nhưng mà cậu không thể bẻ cong sự thật, lừa gạt tôi!
Phương Chính nói:
- Người xuất gia không lừa gạt, bần tăng đương nhiên không lừa cô. Những gì cô vừa thấy đều là sự thật!
- Không có khả năng! Ai mà không biết tôi là Khâu Bách Hồng? Ai mà không biết tôi mới là con ruột? Ai mà không biết mẹ tôi chết thế nào?
Khâu Bách Hồng kích động kêu lên.