Chương 1039: Hung Hăng
Nói xong, Phương Chính dẫn Hồng Hài Nhi rời khỏi nhà Lưu Lão Thực.
Ra cửa, Phương Chính hỏi Hồng Hài Nhi:
- Tịnh Tâm, ở chỗ con, chuyện này xử lý thế nào?
Hồng Hài Nhi nhếch miệng nói:
- Con đâu biết... Chuyện trên núi rất đơn giản, nhìn ai không vừa mắt cứ ném vào nồi nấu là xong. Nếu ở chỗ con, con mà nghe được tin tức này, trực tiếp ninh nhừ Khâu Bách Hồng. Sau đó, mặc kệ...
Phương Chính trực tiếp liếc mắt nhìn hắn nói:
- Động não!
Hồng Hài Nhi ra sức lắc đầu, sau đó nói:
- Động rồi.
Phương Chính: "..."
Phương Chính cũng nhìn ra, Hồng Hài Nhi thật sự không biết nên làm thế nào, nếu không cũng sẽ không vô lại như thế. Nhưng bộ dáng vô lại này, ngược lại là có mấy phần chân truyền của hắn.
Phương Chính ngẩng đầu nhìn trời, yên lặng nói: "Hay a, tạo nghệ Phật pháp của bần tăng, tên nhóc này chẳng học được mấy, bản sự chơi xấu ngược lại là có y bát. Nếu tên này về cạnh Quan Âm Bồ Tát, Bồ Tát thấy đức hạnh của hắn thế này, liệu có vượt giới tới chụp chết ta hay không?"
Nghĩ đến đây, Phương Chính nhịn không được rùng mình một cái.
- Sư phụ, khoan hãy đi a, con còn một vấn đề nghĩ không thông.
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính nói:
- Hỏi.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, Khâu Bách Hồng không phải con gái ruột của Khâu Lão Bát, cho dù nhiều năm sống chung sinh ra tình cảm, nhưng lão cũng không cần đào tim như thế a? Nếu con là lão, dành tình yêu cho Khâu Kim Du mới phải... Đây mới là ruột thịt!
Phương Chính lắc đầu nói:
- Con không biết yêu... Khâu Kim Du rất hạnh phúc, tính cách của cô ấy đã định trước đời này không sóng không gió. Nhưng tính cách của Khâu Bách Hồng lại có phần vặn vẹo, Khâu Lão Bát sợ cô ta xảy ra chuyện vì tính cách vặn vẹo này.
- Ách, sư phụ, vậy thì sao chứ? Cô ta đã vặn vẹo như vậy... Nếu là con, mặc kệ cô ta.
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính nói:
- Con nghĩ như vậy, đó là vì con chưa từng làm cha. Nếu con nhìn một đứa trẻ từ khi oa oa lọt lòng đến khi trưởng thành, sẽ không nghĩ như vậy nữa. Cha là trụ cột một ngôi nhà, là đại thụ che trời trên đỉnh đầu đứa trẻ, cả đời cha cố gắng che gió che mưa cho đứa trẻ. Mặc kệ trên trời rơi xuống mưa tuyết băng sương, hay là mưa đá lớn bằng miệng chén, cho dù thân đầy thương tích, cha cũng sẽ không lùi bước! Bảo hộ là trách nhiệm của cha! Trách nhiệm này, dù cha giàu hay nghèo, cha đẹp hay xấu, thậm chí cha mạnh hay yếu, đều không có quan hệ, chỉ liên quan đến tình yêu! Mặc dù Khâu Lão Bát chất phác, không biết xử lý quan hệ cha con, nhưng ông ấy vẫn luôn âm thầm bảo hộ con gái.
Hồng Hài Nhi khẽ gật đầu nói:
- Con biết rồi, nhưng mà... Sư phụ, người không có con cái, sao người lại rành chuyện này thế?
Phương Chính liếc qua Hồng Hài Nhi nói:
- Có đứa nhóc quậy phá như con, còn cần đứa khác sao?
Hồng Hài Nhi: "..."
Phương Chính nói:
- Lời này là sư phụ ta nói, khi người nói lời này, ta chỉ coi là nói suông, nghe cho có, không coi ra gì. Nhưng càng ngày, vi sư tiếp xúc với càng nhiều người và sự việc, sau khi có đệ tử, vi sư mới hiểu được ý nghĩa của lời này...
- Ý nghĩa gì?
Hồng Hài Nhi ngửa đầu hỏi.
Ánh mắt Phương Chính vô cùng thâm thúy, nghiêm túc nói:
- Nuôi con, ngoại trừ tự tìm phiền toái, không có tác dụng gì khác!
Hồng Hài Nhi đã chuẩn bị lắng nghe một tràng thao thao bất tuyệt, kết quả chỉ là một câu nói như vậy, kỹ thuật quay xe trong nháy mắt kia, kém chút nữa làm hắn trẹo lưng!
Hồng Hài Nhi muốn trách Phương Chính hai tiếng lái ẩu, nhưng sau đó nghĩ lại, lời này của Phương Chính tựa như cũng không sai... Làm cha mẹ móc tim móc phổi trao hết cho con, kết quả đổi lại được gì? Con cái trưởng thành, kết hôn sinh con, sống cuộc đời của bản thân. Cái gọi là hiếu thuận, có bao nhiêu người có thể làm đến không rời không bỏ, mãi mãi bầu bạn bên cạnh? Cho dù có tâm tư đó, nhưng hiện thực sẽ ép ngươi rời đi! Không phải con cái bất hiếu, mà là thế giới này tàn khốc như vậy!
Cho nên, cha mẹ thương con, biển hồ lai láng...
Hồng Hài Nhi nhịn không được nghĩ đến lão cha không đáng tin cậy, vẫn một mực bị hắn cho là có cũng được mà không có cũng không sao kia, theo lời Phương Chính nói trước đó, dường như lão cha của hắn cũng đang yên lặng giúp hắn chống đỡ điều gì. Chỉ có điều, cuối cùng vẫn không đỡ được, người một nhà đều bị liên lụy...
Mặc kệ Hồng Hài Nhi đang nghĩ gì, Phương Chính đã dẫn Hồng Hài Nhi đi tới cửa nhà Khâu Bách Hồng lần nữa.
Còn chưa vào cửa, đã nghe thấy Khâu Bách Hồng la hét:
- Không được đi! Lấy tiền ra mới được phép đi!
- Không được đi? Tôi cứ đi, cô có thể làm gì?
Người đàn ông vừa mới chơi mạt chược với Khâu Bách Hồng quát trả lại.
Khâu Bách Hồng giận dữ:
- Hắc! Từng thấy vô liêm sỉ, nhưng chưa thấy ai không biết xấu hổ như ông! Thế nào? Ván cuối cùng tôi thắng lớn, ông lập tức lật bàn không chơi nữa, có ý gì? Chơi xấu sao? Các người nói một lời đi, có ai đánh mạt chược như vậy sao?
Khâu Bách Hồng nói với hai người khác.
Trên mặt hai người kia lộ vẻ cổ quái, nhưng không lên tiếng, hiển nhiên là không muốn lẫn vào vũng nước đục này.
Hai người này không nói chuyện, người đàn ông chơi xấu lại thấy chồng Khâu Bách Hồng không ở nhà, lập tức có lực lượng, hừ hừ nói:
- Chơi thua ván cuối cùng, không trả tiền cũng rất bình thường! Theo tôi thấy, lẽ ra cô nên trả tiền cho hai người bọn họ! Còn nữa, miệng lưỡi sạch sẽ một chút! Ai chơi xấu hả?!
- Miệng tôi không sạch sẽ? Bao Ngọc Khánh, miệng không sạch sẽ là ông đấy! Đi nhà xí ăn cơm không đánh răng!
Khâu Bách Hồng mắng.
Bao Ngọc Khánh nghe xong, lông mày nhướn lên, đưa tay tát một cái!
Ba!
Khâu Bách Hồng bị ăn một tát, cả người lảo đảo!
Bao Ngọc Khánh mắng:
- Phi! Một tát này là để dạy cô ăn nói cho đàng hoàng! Thật sự cho rằng nhà cô vẫn như ngày xưa? Trước kia cô đắc tội với người ta, còn có Khâu Lão Bát tới cửa ân cần hỏi thăm xin lỗi! Mọi người đều niệm tình lão nên bỏ qua! Hiện tại cô ra ở riêng, lại còn phách lối như thế? Khâu Lão Bát nuông chiều cô, nhưng tôi không nuông chiều cô!
- Ông dám đánh tôi?
Khâu Bách Hồng bụm mặt, con mắt đỏ bừng.
- Đánh cô thì sao? Có tin tôi đánh cô tiếp không?
Bao Ngọc Khánh vén tay áo lên, một tư thế muốn tiếp tục động thủ!
Khâu Bách Hồng mặc dù hung hăng, nhưng cuối cùng vẫn là phụ nữ, trên miệng hung ác, động thủ lại không bằng, hơn nữa, rõ ràng là lá gan của cô cũng không lớn như miệng lưỡi biểu hiện! Mắt thấy Bao Ngọc Khánh muốn động thủ tiếp, lập tức sợ hãi.
Hai người khác nhìn thấy động đến tay chân, vội vàng can ngăn, kéo Bao Ngọc Khánh ra, nói với Khâu Bách Hồng:
- Được rồi, mỗi người bớt nói hai câu.
- Nể mặt Khâu Lão Bát, hôm nay tha cho cô!
Bao Ngọc Khánh hừ hừ hai tiếng, lúc này mới chuẩn bị rời đi.
Hồng Hài Nhi nhìn về phía Phương Chính, Phương Chính phất tay, ra hiệu cho hắn không cần phải để ý, tiếp tục xem.
Khâu Bách Hồng bị bạt tai ngay trước mặt người khác, trong lòng bốc lên một cỗ oán khí, tính cách của cô vốn đã rất dễ lâm vào cực đoan, các loại oán niệm hội tụ trong đầu, cắn răng một cái, chạy vào trong bếp, không lâu sau, rống to một tiếng chạy ra.
Bao Ngọc Khánh nghe thấy tiếng rống giận dữ của Khâu Bách Hồng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Khâu Bách Hồng quơ dao phay lao đến!