Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1038

Chương 1038: Thì Ra Là Thế

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1038: Thì Ra Là Thế

Nói xong, Khâu Bách Hồng đẩy cửa rời đi, Khâu Lão Bát đứng tại chỗ, bờ môi run rẩy, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói thế nào.

Phương Chính thấy vậy, thở dài, rốt cuộc Khâu Lão Bát vẫn là quá hiền lành. Nếu Khâu Bách Hồng thật sự không quan tâm đến cái nhà này, hoàn toàn có thể trực tiếp kết hôn, việc gì phải chạy tới nói cho hắn biết? Nếu đã tới, vậy chính là muốn nhận được điều gì đó từ trong nhà, ví dụ như chúc phúc...

Đáng tiếc, Khâu Lão Bát không nói gì. Thậm chí Phương Chính có thể tưởng tượng được, trong chớp mắt Khâu Bách Hồng xoay người, một đôi mắt hi vọng kia đang dần trở nên băng lãnh theo bước chân đi xa, cuối cùng biến thành phẫn nộ vô biên! Rốt cuộc Khâu Lão Bát vẫn bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để cứu vãn quan hệ cha con.

Khâu Bách Hồng kết hôn, lại không cho Khâu Lão Bát đến dự. Không có Khâu Lão Bát, hôn lễ này trở thành một hôn lễ quỷ dị, tân khách ở đây chỉ có người thân bên nhà trai và vài người trong thôn, nhưng mọi người căn bản không biết bọn họ nên nói gì trong buổi hôn lễ quỷ dị này. Chúc phúc? Hôn lễ không có cha mẹ, chúc phúc cái rắm a! Hơn nữa, rõ ràng hôn lễ này chỉ là một trò cười, là cách con gái chọc tức cha! Nhưng trò cười này vậy mà trở thành sự thật...

Khâu Bách Hồng cũng không biết Khâu Lão Bát đã tới dự hôn lễ này, mượn một bộ quần áo để cải trang, trốn ở nơi hẻo lánh, một mực không dám ngẩng đầu. Khi người chủ trì hô lớn bái cha mẹ, Khâu Lão Bát mới ngẩng đầu, hắn cực kỳ khát vọng bản thân có thể đi lên, nhận lấy cái cúi đầu này, đáng tiếc...

Sau khi kết hôn, Khâu Bách Hồng rời khỏi Khâu gia, Khâu Lão Bát thủy chung không nỡ bỏ Khâu Bách Hồng, con gái của hắn, hắn hiểu rõ nhất, với tính cách đó, ra ngoài rất dễ rước phiền phức. Nên hắn vẫn luôn tìm lý do đi qua thăm Khâu Bách Hồng một chút, ví dụ như, đưa ít tiền, tặng gà vịt... Đây cũng là biện pháp duy nhất hắn có thể nghĩ ra, không bị Khâu Bách Hồng đuổi ra, vẫn có thể gặp mặt Khâu Bách Hồng.

Xem đến đây, rốt cuộc Phương Chính cũng hiểu vì sao Khâu Lão Bát lại có những hành động khác thường như vậy, cũng là vì yêu thương, không phải vì thiên vị, chỉ đơn thuần là muốn xem đối phương có đang sống tốt không!

Nhưng mà, đưa đồ như vậy lại dẫn đến tâm bệnh, Khâu Bách Hồng càng xem hành động của Khâu Lão Bát là chuộc tội, mà dưới tình huống một người cố gắng chuộc tội, người kia lại ôm một bụng oán hận, chuyện chuộc tội này lập tức biến thành một cuộc giao dịch lặng lẽ, tuyệt đối không có kết quả. Một bên lặng lẽ đưa, một bên lặng lẽ nhận, trong khoảnh khắc đưa nhận, hai bên thanh toán xong, phân rõ giới hạn.

- Sư phụ, chuyện này... Quan hệ giữa bọn họ thật quỷ dị a.

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi, thở dài nói:

- Có câu, không có tổn thương nào thời gian không thể chữa lành. Nếu lúc đó Khâu Lão Bát không làm gì cả, thậm chí nói ra sự thật, có lẽ bây giờ kết quả sẽ tốt hơn. Nhưng mà, ông ấy lựa chọn giấu diếm, cái ông ấy cho là quan tâm, tặng quà, lại thành để lộ vết sẹo, là không ngừng xát muối vào vết thương. Ông ấy căn bản không biết chuyện ông ấy làm đã để lại hậu quả gì...

Hồng Hài Nhi chép miệng nói:

- Thật phức tạp...

Phương Chính gật đầu nói:

- Sư phụ ta từng nói: Sở dĩ thế gian gọi là hồng trần, không phải vì nó là thế giới xa hoa truỵ lạc, mà bởi vì hồng trần che đậy hai mắt của tất cả mọi người, không nhìn rõ thế giới này, cũng không nhìn rõ đối phương, càng không nhìn rõ bản thân! Không nhìn rõ, mới sinh ra hiểu lầm, nhiều hiểu lầm tạo thành mâu thuẫn, thậm chí là thù hận. Từ đó, tuần hoàn vô tận... Oán khí và máu của mọi người nhuộm đỏ hồng trần cuồn cuộn này! Cho nên, hồng trần là Địa Ngục, có thể không vào thì đừng vào! Ẩn cư núi sâu, một đôi mắt sáng, dùng góc nhìn thứ ba, tâm thái ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê để quay đầu nhìn lại thế giới này. Kỳ thật, rất nhiều mâu thuẫn chỉ là chuyện một câu nói, trong chớp mắt mâu thuẫn bắt đầu, nói rõ ràng, nói hết rồi, không việc chi nữa.

Hồng Hài Nhi gãi đầu nói:

- Lão cha của con lại không nói như vậy.

- Ồ? Vậy ông ta nói thế nào?

Phương Chính theo bản năng hỏi, hỏi xong lập tức hối hận, Ngưu Ma vương là Đại Yêu Vương, có thể dạy điều gì tốt chứ? Nếu có thể dạy được điều tốt, Hồng Hài Nhi sẽ không hung hăng như thế! Ngay cả Quan Âm Bồ Tát cũng phải đạp hắn đến chỗ Phương Chính để dạy dỗ...

- Lão cha của con nói, mặc kệ chuyện bừa bộn gì, chỉ cần lực lượng trong tay, thứ đồ gì làm bản thân không vui, trực tiếp một tay chụp chết! Đàn ông chân chính, ngẩng cao đầu tiến về phía trước, chớ có quay đầu, bởi vì làm là làm, không việc gì phải hối hận! Dũng cảm tiến tới là được rồi!

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính cũng đoán được kết quả này, lời này thật không sai, trên thực tế, nếu một người thật sự có thể rộng lượng đến nước này, cả đời này cũng thật là tiêu dao tự tại. Nhưng cái tiêu dao tự tại này cần có lực lượng cường đại chống đỡ, nếu không, hậu quả chính là...

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi nói:

- Hiện tại cha con thế nào?

Hồng Hài Nhi sửng sốt nói:

- Ách, vào Phật môn, giống như con, nói là có chính quả, nhưng cũng không khác gì nằm nhà nhàn hạ.

Phương Chính thản nhiên nói:

- Lý luận của cha con đã có kết quả đấy, con vẫn cảm thấy đúng sao?

Hồng Hài Nhi yên lặng...

Phương Chính tiếp tục nói:

- Cha con nói rộng rãi, nhưng đã sớm biết bản thân không có đường về. Nếu không, sao lại không cần con trai, phải ném tới vùng núi xa xôi? Có vợ không giữ, nhất định phải lêu lổng với hồ ly tinh? Cha con đã dùng phương pháp này để bảo vệ những thứ ông ta quan tâm. Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính, cuối cùng một nhà các con cũng không thể trốn thoát.

Nghe nói như thế, Hồng Hài Nhi trầm mặc, thấp giọng nói:

- Sư phụ, vậy cha mẹ của con sẽ thế nào?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Có thể thế nào? Sau này thành thật làm một vương gia nhàn rỗi, muốn chiếm núi tự lập làm vương, bắt một đám con gái về làm con dâu nuôi từ bé cho con, đó là không thể nào.

Phương Chính rõ ràng là không hề đồng tình với Ngưu Ma vương, nghe những lời Hồng Hài Nhi ngẫu nhiên nói ra, Phương Chính biết Ngưu Ma vương không phải người tốt. Nếu để hắn tiếp tục lêu lổng bên ngoài, chắc chắn sẽ tai họa không biết bao nhiêu người! Thu phục hắn, chắc chắn là đại công đức.

Hai người vừa đổi chủ đề, thế giới bốn phía cũng bắt đầu sụp đổ, Phương Chính biết, Khâu Lão Bát sắp tỉnh! Thế là Phương Chính thu hồi thần thông, lui ra.

Quả nhiên, Phương Chính vừa lui ra, Khâu Lão Bát đã chậm rãi mở hai mắt ra, há miệng nói:

- Là tôi tự chạy ra, không liên quan đến con...

Nghe lời này, trong lòng Phương Chính một trận chua xót. Mặc dù Khâu Bách Hồng không phải con gái ruột của Khâu Lão Bát, nhưng chung quy vẫn là do hắn khổ cực nuôi lớn, không khác gì con gái ruột. Làm một người cha, có lẽ về việc dạy con hắn đã làm không tốt, nhưng về mặt tình cảm, chắc chắn là max điểm! Một tiếng nói này, làm lòng Phương Chính tê tái, hốc mắt cũng đỏ lên.

- Sư phụ, tiếp theo chúng ta làm sao đây?

Hồng Hài Nhi có chút bối rối, sự việc phức tạp vượt xa hắn tưởng tượng.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Đi thôi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay