Chương 1037: Thông Báo Mà Thôi
Khâu Lão Bát đau lòng vịn cô nằm xuống nghỉ ngơi, đồng thời, tên họ của hai đứa trẻ cũng được quyết định, đứa trẻ nhặt được thay thế con ruột lấy tên Khâu Bách Hồng, con ruột đổi tên là Khâu Kim Du.
Thấy cảnh này, Phương Chính và Hồng Hài Nhi đồng thời bị kinh động! Bọn hắn làm sao cũng không nghĩ tới, chân tướng mọi chuyện lại là như vậy! Khâu Bách Hồng ngày ngày đố kỵ vì cha mình ngoạt cùi trỏ ra ngoài, mắng Khâu Kim Du là con hoang, mới là người được nhặt về!
- Sư phụ...
Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính.
Phương Chính không nói chuyện, tiếp tục xem.
Hình tượng chuyển đổi, tất cả đều phát triển giống như Khâu Lão Bát dự tính, chuyện duy nhất khiến Khâu Lão Bát không thể nào tiếp nhận, chính là lúc sinh Khâu Kim Du, vợ hắn mất máu quá nhiều, bệnh viện phải tốn bao công sức mới cứu được. Sau khi về nhà, mầm bệnh không dứt, từ đầu đến cuối đều không khỏe lên được...
Nhưng hai người vẫn công bố với bên ngoài là lại mang thai.
Cuối cùng, ngày giả vờ sinh con vốn đã chuẩn bị tốt, nhưng trong một ngày này, vợ Khâu Lão Bát lại vì một thân đau bệnh mà qua đời.
- Lão Bát, chăm sóc con gái của chúng ta cho tốt, cũng đừng bạc đãi con người ta, số mạng cô bé đã đủ khổ rồi...
Đây là lời vợ Khâu Lão Bát đã nói trước khi đi.
Một ngày đó, Khâu Lão Bát khóc đến chết đi sống lại, đối mặt hai đứa nhỏ gào khóc đòi ăn, cuối cùng hắn vẫn nhẫn nhịn nỗi đau trong lòng, đứng lên, cố gắng làm việc nuôi gia đình.
Đồng thời, Khâu Lão Bát nói với bên ngoài, vợ hắn sinh khó mà qua đời, nhưng vẫn giữ được đứa trẻ.
Hai đứa trẻ dần trưởng thành, Khâu Lão Bát một mực nhớ kỹ lời vợ dặn trước khi lâm chung, lặng lẽ đối tốt với Khâu Bách Hồng hơn. Nhưng Khâu Lão Bát vạn vạn không nghĩ tới, đột nhiên có một ngày, Khâu Bách Hồng vậy mà biết trong nhà có một đứa trẻ được nhặt về! Đồng thời ngày ngày truy hỏi Khâu Lão Bát.
Khâu Lão Bát giấu diếm đủ kiểu, kết quả lại phát hiện, căn bản không giấu nổi!
Khâu Lão Bát không muốn Khâu Bách Hồng đau lòng, mới len lén gọi Khâu Kim Du qua, nói lại chân tướng mọi chuyện với Khâu Kim Du, đồng thời, được Khâu Kim Du đồng ý. Sau đó nói với Khâu Bách Hồng, Khâu Kim Du là nhặt được.
Một khắc này, Khâu Lão Bát nhìn thấy Khâu Bách Hồng cười, Khâu Kim Du cúi đầu không lên tiếng.
Cũng bắt đầu từ đó, tình cảm giữa hai chị em bắt đầu xuất hiện vết rách, Khâu Bách Hồng tranh giành mọi thứ với Khâu Kim Du, còn xem đó là chuyện đương nhiên, như lời cô nói:
- Đây là nhà tao, tao có quyền ưu tiên!
Mà tính tình Khâu Kim Du cũng giống Khâu Lão Bát, không thích tranh giành, Khâu Bách Hồng muốn, cô nhường cho.
Mỗi lần như vậy, ngay sau đó, vô luận là đồ ăn hay đồ chơi, Khâu Lão Bát đều sẽ len lén cho Khâu Kim Du một phần.
Ban đầu cuộc sống này cũng tính là yên bình, nhưng đến một ngày, Khâu Bách Hồng phát hiện Khâu Lão Bát vụng trộm đưa đồ cho Khâu Kim Du, lập tức nổi giận, nhưng lúc đó, Khâu Bách Hồng còn nhỏ, không biết nên phát tiết thế nào, chỉ có thể chạy qua một bên gào khóc:
- Cha không thương con.
Khâu Lão Bát bất đắc dĩ, đành phải đi dỗ dành.
Từng ngày cứ trôi qua như vậy, mâu thuẫn nhỏ không ngừng tích lũy, càng ngày càng nhiều...
Khâu Lão Bát bị kẹp giữa hai chị em càng thêm tâm lực tiều tụy, hắn chỉ có thể vừa dỗ dành Khâu Bách Hồng, vừa an ủi Khâu Kim Du.
Trong giấc mộng của Khâu Lão Bát, hắn không chỉ một lần muốn chết, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng kiên trì.
Hai đứa trẻ càng ngày càng lớn, tính đố kỵ của Khâu Bách Hồng cũng càng rõ ràng, mặc dù cô nhận được nhiều hơn, nhưng cô vẫn luôn để tâm đến một phần nhỏ mà Khâu Kim Du nhận được! Luôn cảm thấy, những thứ này lẽ ra đều thuộc về bản thân, nhưng phải chia ra bởi vì một đứa trẻ được nhặt về, trong lòng tức giận bất bình, buồn bực không vui. Luôn bất mãn đối với Khâu Kim Du, thậm chí còn có chút căm hận Khâu Lão Bát, hận Khâu Lão Bát nhặt về một người khiến tình yêu dành cho bản thân vốn đã ít ỏi còn phải bị chia đi!
Nhưng những điều này, cô còn đang chịu đựng, đến một ngày, cô nghe mấy người đàn ông say rượu nói, lúc sinh Khâu Kim Du, mẹ cô khó sinh mà chết! Cô đầu tiên là không tin! Cô muốn hỏi Khâu Lão Bát, rốt cục là xảy ra chuyện gì, chẳng phải Khâu Kim Du là nhặt được sao? Tại sao lại biến thành mẹ cô sinh khó? Còn hại chết mẹ của cô?
Lúc đi tìm hỏi Khâu Lão Bát, cô nhìn thấy Khâu Lão Bát đang nói gì đó với Khâu Kim Du, hai người cười cười nói nói, một bộ dáng cha con tình thâm! Thấy cảnh này, sự đố kị trong lòng Khâu Bách Hồng lại nổi lên, nghiêng đầu một cái, từ bỏ ý định tìm hỏi Khâu Lão Bát, đổi thành tự mình điều tra.
Thế nhưng, một đứa trẻ thì có thể điều tra được gì, nhiều nhất chỉ là biết được một chút thông tin vụn vặt mà thôi, đa phần vẫn là tùy tiện suy đoán dựa vào những thông tin vụn vặt này. Song, nhiều lần suy đoán, thời gian lâu dài, tự cô tin mù quáng!
Trong lòng cô, mẹ cô không phải sinh khó mà chết, mà là sau khi sinh cô, bị bệnh nặng, lại phải chăm sóc đứa trẻ nhặt được này, lao lực lâu ngày, bệnh tật mà chết!
Khi ý nghĩ này dần trở nên vững chắc, một bụng lửa giận của cô lập tức bùng phát, đối với Khâu Lão Bát hay đối với Khâu Kim Du cũng vậy, lòng đố kị lập tức biến thành oán hận!
Một đứa trẻ từ nhỏ đã không có mẹ, khát vọng nhất điều gì? Đương nhiên là có một người mẹ! Khâu Bách Hồng không phải ngoại lệ, cả tuổi thơ cô đã bị rất nhiều đứa trẻ nhìn bằng đôi mắt trắng, đều nói cô là đứa trẻ không có mẹ!
Mỗi lần đi ra ngoài, nhìn thấy đứa trẻ khác có mẹ cưng chiều, có mẹ may cho quần hoa áo đẹp, nấu đồ ăn ngon, cô sẽ lập tức chạy xa, hoặc là đi tìm Khâu Lão Bát, hỏi hắn:
- Mẹ tôi đâu?
Mà lần nào, Khâu Lão Bát cũng yên lặng không nói... Trên thực tế, Khâu Bách Hồng nghĩ gì làm gì, hắn đều biết cả, chỉ có điều, hắn không được học hành bao nhiêu, thật sự không biết nên giải quyết những chuyện này thế nào, chỉ có thể yên lặng nỗ lực, hi vọng có ngày, bản thân có thể dùng tình yêu cảm hóa cô, để cô nghĩ thông suốt hết thảy.
Nhưng từ khi Khâu Bách Hồng mù quáng tin rằng mẹ cô là bị Khâu Kim Du liên lụy đến mệt chết, cô đã chất vấn Khâu Lão Bát không chỉ một lần, nhưng lúc đó, Khâu Lão Bát nói gì cũng vô dụng. Bởi vì, tuy gọi là hỏi, nhưng thực tế là Khâu Bách Hồng đang đòi một đáp án khẳng định! Hơn nữa, cô chỉ cần một đáp án khẳng định, trong mắt cô, tất cả những đáp án khác đều là qua loa, lừa gạt!
Đối mặt Khâu Bách Hồng như vậy, cuối cùng Khâu Lão Bát chỉ có thể lựa chọn trầm mặc. Mà càng trầm mặc, Khâu Bách Hồng càng cho rằng Khâu Lão Bát ngầm thừa nhận, thế là thù hận trong nhà này cũng càng ngày càng sâu, số lần chị em đánh nhau cũng càng ngày càng nhiều.
Mãi đến một ngày...
- Con muốn kết hôn?
Khâu Lão Bát trợn mắt hốc mồm nhìn Khâu Bách Hồng trước mắt!
Khâu Bách Hồng gật đầu nói:
- Đúng vậy, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt này, tôi không thể tiếp tục sống trong cái nhà này được nữa. Ông thương nó hơn tôi, vậy các người cứ sống vui đi. Tôi sống cuộc sống của riêng tôi, đối tượng kết hôn tôi đã tìm được... Tôi không đến trưng cầu ý kiến của ông, tôi chỉ là thông báo một tiếng! Chỉ thế thôi!