Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1036

Chương 1036: Ai Là Ai?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1036: Ai Là Ai?

- Sư phụ, hình như đây là một quả trứng!

Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nhìn quả trứng vô cùng to lớn kia, kinh ngạc nói:

- Ông trời ơi, sao Khâu Lão Bát lại mơ thế này? Chẳng lẽ lão nằm mơ cũng muốn trộm trứng gà?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Trộm trứng gà cũng không cần trộm trứng lớn thế này a...

Hai người đang một bụng nghi vấn, chỉ nghe một tiếng oanh, trời đất chấn động, tiếp đó, không gian màu xám ban đầu nổ tung, hỗn loạn tưng bừng, hai làn khói trắng đen xuyên thẳng từ dưới lên, biến hóa không ngừng, phát ra tiếng nổ ầm ầm! Một màn này lập tức dọa sợ Phương Chính, vội vàng bảo vệ Tịnh Tâm, chợt nhớ ra Đại Yêu Vương này còn bá đạo hơn hắn nhiều, căn bản không cần lo lắng.

Tịnh Tâm nhìn một màn này, nói:

- Mẹ nó, sao thứ này lại giống Âm Dương Nhị Khí vậy a?

- Âm Dương Nhị Khí? Khí thể màu xám biến thành Âm Dương Nhị Khí? Chẳng lẽ là hỗn độn sơ khai? Mẹ nó, ta biết Khâu Lão Bát này đang mơ gì rồi!

Phương Chính nhịn không được chửi bậy, nhưng hắn lại kinh ngạc vì một tiếng mẹ nó này cũng không có dẫn đến lôi đình nộ kích. Nhưng hắn không có thời gian cân nhắc lý do, bởi vì quả trứng lớn trước mắt hắn đột nhiên nứt ra!

Tiếp đó, một lưỡi búa to lớn bổ đôi trứng lớn!

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhịn không được đồng thời kêu lên:

- Bàn Cổ khai thiên tích địa? Khâu Lão Bát này trâu bò a!

Vừa dứt lời, Phương Chính lập tức phát hiện có điều kỳ lạ! Bàn Cổ khai thiên tích địa là một búa bổ ngang, bổ đôi Âm Dương Nhị Khí, Dương Khí bay lên tạo thành trời, Âm Khí chìm xuống tạo thành đất! Nhưng một búa trước mắt này tựa như là bổ từ trên xuống!

Không đợi Phương Chính đặt câu hỏi, chỉ thấy bốn phía phần Phật một tiếng, một tấm vải to lớn bị giật ra, một ánh nắng chói mắt chiếu vào, Phương Chính và Hồng Hài Nhi chỉ cảm thấy mắt mở không ra. Chờ hai người mở mắt, chỉ thấy đầu người hiện ra xung quanh, một người trước mặt lớn tiếng la lên:

- Dưa hấu hiệu trứng gà đây! Dưa hấu có bề ngoài hệt như trứng gà! Mau tới nếm thử đi!

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn một màn trước mắt này, chỉ cảm thấy đầu óc không theo kịp!

- Tịnh Tâm, vừa rồi chúng ta chạy đường xa như vậy, nào là Hắc Bạch Nhị Khí va chạm, nào là trứng lớn che trời, hóa ra chỉ là chạy khỏi một tấm vải thôi sao? Tấm vải này lớn bao nhiêu a?

Phương Chính khổ bức nói.

- Sư phụ, đây là mộng... Ở nơi này, chuyện bất hợp lý gì cũng thành hợp lý. Người ta mơ như vậy, người có thể có biện pháp gì?

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính nghĩ nghĩ, có vẻ đúng thật là đạo lý này! Nằm mơ a, còn giảng đạo lý gì chứ? Một cái rắm nổ banh vũ trụ, người nằm mơ cũng sẽ không cảm thấy có gì kỳ quái.

Lúc hai người đang nói chuyện phiếm, chỉ thấy Khâu Lão Bát ném dưa hấu trong tay lên một cái chảo rán bên cạnh, tiếp đó lập tức la hét:

- Bánh rán trái cây đây! Một đồng rưỡi một cái!

Phương Chính che mặt, nói:

- Tịnh Tâm, rốt cuộc tên này muốn làm loạn đến bao giờ?

- Quỷ biết...

Hồng Hài Nhi cười khổ nói.

Khi đang nói chuyện, trời đất bỗng nhiên ảm đạm, tiếp đó, một ngọn núi cao xuất hiện trên bầu trời!

Phương Chính ngẩng đầu nhìn trời nói:

- Phù Không Đảo?

Sau đó lắc đầu nói:

- Được rồi, ta coi như là đi xem kỹ xảo điện ảnh.

Nhưng mà sau một khắc, Phù Không Đảo rơi xuống! Khâu Lão Bát rống to một tiếng:

- Hỏng bét! Quần áo đang phơi rơi mất!

Phương Chính sững sờ, quần áo? Lại hơi ngẩng đầu, chỉ thấy bốn phía đã biến thành sân nhỏ nhà nông từ lúc nào rồi, quần áo bị gió lớn thổi bay, tung bay trên không trung! Còn Phù Không Đảo gì đấy, đã sớm mất tích.

Trên trán Phương Chính đều là hắc tuyến, liếc qua Hồng Hài Nhi, hỏi:

- Có cách nào khiến lão già này không mơ mộng hồ đồ nữa không?

- Có, trước tiên người để cho lão đừng phát sốt nữa, chẳng phải xong rồi sao?

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính nghe xong, bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng rút khỏi mộng cảnh của Khâu Lão Bát, đưa tay phóng ra Phật Dược Linh Khí Châm, nhanh chóng chữa bệnh cho Khâu Lão Bát, rất nhanh, Khâu Lão Bát hết sốt. Nhưng sâu trong ánh mắt Phương Chính lại hiện lên một vẻ ngưng trọng...

Cuối cùng, vẻ ngưng trọng này hóa thành một tiếng cảm thán, sau đó biến mất vô hình.

Khâu Lão Bát hết sốt, Phương Chính lần nữa tiến vào giấc mộng của Khâu Lão Bát.

Quả nhiên, lần này tràng cảnh trong mộng đã thay đổi.

Trời đông giá rét, Khâu Lão Bát đi trong đất tuyết, chợt nghe tiếng con nít khóc nỉ non, vội vàng chạy qua, chỉ thấy một đứa trẻ không biết là bị ai ném đi đang nằm trong đống cỏ khô! Đứa trẻ kia khóc lớn oa oa, toàn thân lạnh đến đỏ bừng! Khâu Lão Bát nhìn thấy, đau lòng, vội vàng bế đứa trẻ lên, mở cúc áo, ôm đứa trẻ vào trong lồng ngực ấm áp. Sau đó quấn chặt áo, chạy thật nhanh về nhà.

Vừa vào nhà, đã thấy một người phụ nữ mang bụng bầu đang ngồi trên giường. Nhìn thấy đứa trẻ trong ngực Khâu Lão Bát, nghe Khâu Lão Bát kể lại, người phụ nữ một mặt cay đắng nói:

- Lão Bát, sợ là nhà chúng ta nuôi không nổi hai đứa nhỏ a.

Khâu Lão Bát nhìn đứa trẻ trong ngực, hỏi ngược lại:

- Vậy phải làm sao đây? Anh không thể trơ mắt nhìn đứa trẻ này chết cóng a.

Người phụ nữ thở dài nói:

- Em biết, thôi vậy đi, tạm thời cứ nuôi, chờ có cơ hội, nếu nhà khác muốn, chúng ta lại đưa ra ngoài, thế nào?

Khâu Lão Bát nghĩ nghĩ, gật đầu nói:

- Vậy cũng tốt.

- Vậy còn đứa trẻ này, anh chuẩn bị nói thế nào với người ngoài?

Nữ tử hỏi.

Khâu Lão Bát nói:

- Thời buổi này, đứa trẻ được nhặt về sẽ bị những đứa trẻ khác xem thường, bắt nạt, càng dễ bị tự ti. Chi bằng chúng ta cứ nói là do chúng ta sinh? Em xem, con chúng ta cũng sắp sinh rồi, thời gian cũng vừa vặn.

- Anh nghĩ gì vậy chứ? Đến bệnh viện, sinh ra bao nhiêu đứa là bấy nhiêu đứa...

Người phụ nữ trợn mắt nhìn Khâu Lão Bát.

Khâu Lão Bát gãi đầu nói:

- Vậy a...

Nói đến đây, con mắt Khâu Lão Bát bỗng nhiên sáng lên, nói:

- Không bằng như vậy đi, sau khi con chúng ta sinh ra, chúng ta làm hộ khẩu cho đứa trẻ này trước. Dù sao con chúng ta cũng nhỏ hơn cô bé này một chút, chờ chuyện này xong xuôi, chúng ta lập tức nói với bên ngoài là lại mang bầu, em chịu khó chút, giả vờ mang thai. Đến lúc đó, chúng ta lại báo cho con chúng ta, cứ nói là sinh ở nhà, sau đó nhờ mối quan hệ, làm hộ khẩu gì đấy... Thế nào?

- Chuyện này...

Rõ ràng là người phụ nữ có chút không vui.

Khâu Lão Bát nói:

- Em yên tâm, sẽ không có ai biết được. Mà không được, anh nói với bí thư một tiếng, em yên tâm chứ? Có anh ấy hỗ trợ, khẳng định là không ai biết chuyện này.

- Ý em không phải vậy, em cảm thấy, làm như vậy sẽ khổ Bách Hồng nhà chúng ta.

Người phụ nữ theo bản năng sờ bụng lớn nói.

Khâu Lão Bát nói:

- Anh tin tưởng nếu như Bách Hồng biết, cũng sẽ ủng hộ chúng ta.

- Được rồi... Vậy anh phải đặt lại cho Bách Hồng một cái tên dễ nghe hơn.

Người phụ nữ nói.

Khâu Lão Bát liên tục gật đầu, sau đó nói:

- Lúc trước thầy bói cho chúng ta hai cái tên, một là Bách Hồng, một là Kim Du. Vậy gọi là Kim Du nha?

- Kim Du? Cây du màu vàng a? Đây là cây rụng tiền, chắc chắn sau này đứa nhỏ sẽ không phải chịu khổ.

Người phụ nữ cũng cười, chỉ là trong nụ cười mang theo vẻ tái nhợt.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay