Chương 1035: Nhập Mộng
Trong phòng, Khâu Bách Hồng ngồi trông con ở đầu giường.
Đúng lúc này, Khâu Lão Bát đẩy cửa vào, trong tay bưng một chén nước, kết quả vừa vào cửa, dưới chân vấp một cái, lảo đảo không đứng vững được, chén nước trong tay rơi xuống, ba một tiếng vỡ nát!
Đứa bé trong ngực Khâu Bách Hồng vừa muốn ngủ, lập tức bị dọa khóc.
Khâu Bách Hồng lập tức nổi giận, mắng:
- Lão già vô dụng! Ăn của tôi uống của tôi, bưng chén nước thôi mà lão còn ý kiến sao? Làm vỡ chén của tôi? Cút ra ngoài!
Khâu Lão Bát vội vàng nói:
- Không phải, cha không cố ý.
- Ra ngoài! Cái nhà này không có chỗ cho lão!
Khâu Bách Hồng nổi giận nói.
Người đàn ông ở bên cạnh nói:
- Bách Hồng, đã khuya thế này, trời còn lạnh như thế, em để cha ra ngoài, ông ấy biết đi đâu a?
- Đi đâu mặc kệ lão! Chẳng phải lão còn có một đứa con hoang đấy sao? Đi tìm cô ta đi! Chẳng phải lúc trước lão nhặt con hoang từ trong đống tuyết sao? Bây giờ vừa vặn để con hoang nhặt lão về đi!
Khâu Bách Hồng kêu lên.
Khâu Lão Bát nghe vậy, con mắt lập tức đỏ lên, khóe miệng cử động như muốn nói gì.
Khâu Bách Hồng thấy vậy, càng nổi giận, trừng mắt nhìn Khâu Lão Bát, gầm thét:
- Thế nào? Tôi nói không đúng sao? Vì đứa con hoang này, lão đã làm gì, không nhớ rõ sao? Người ngoài cho rằng lúc sinh cô tôi, mẹ sinh khó mà chết! Nhưng tôi không phải người ngoài, tôi biết hết! Nếu không phải lúc trước lão cầm tiền đi mua sữa bột, chữa bệnh cho cô ta, lúc mẹ sinh em trai sẽ không vì không có tiền cứu giúp mà một xác hai mạng!
- Đủ rồi!
Khâu Lão Bát cũng rống lên, thanh âm khàn đặc vô cùng!
- Đủ rồi? Chưa đủ! Tôi cho lão biết! Lão thiếu nợ mẹ tôi, thiếu nợ em trai tôi cả đời này! Mãi mãi trả không hết!
Khâu Bách Hồng cũng rống lại.
Khâu Lão Bát bị lời này đả kích, hai mắt đỏ hồng, nhưng cuối cùng vẫn là cúi đầu không lên tiếng nữa.
Khâu Bách Hồng chỉ ra ngoài cửa nói:
- Nhà tôi không chào đón lão!
Khâu Lão Bát thở dài, quay người rời đi, ra khỏi nhà, biến mất giữa màn đêm.
- Sao phải vậy chứ... Dù sao ông ấy cũng là cha ruột của em.
Người đàn ông thấp giọng nói.
Khâu Bách Hồng không nói gì, lạnh lùng thu hồi ánh mắt, tắt đèn nói:
- Đi ngủ!
...
Pháp Nhãn đóng lại, Phương Chính yên lặng thở dài. Pháp Nhãn cũng không thấy được nhiều chuyện, Phương Chính cũng không hiểu vì sao, lúc trước nhìn ba anh em Tống gia, liếc qua đã thấy được rất nhiều chuyện...
- Hệ thống, đây là có chuyện gì?
Phương Chính hỏi.
Hệ thống nói: "Trên người cô ta càng nhiều sát khí, ngươi mới nhìn thấy càng nhiều chuyện. Ngược lại, trên người cô ta ít sát khí như vậy, tự nhiên là ngươi cũng không thể nhìn thấy bao nhiêu chuyện."
Phương Chính ngạc nhiên, không nghĩ tới, Pháp Nhãn có thể nhìn thấy bao nhiêu chuyện còn tùy vào có bao nhiêu sát khí! Trước kia hắn không hề chú ý đến chuyện này. Nhưng lại có vấn đề, chẳng lẽ những chuyện ác Khâu Bách Hồng đã làm chỉ có vậy thôi sao? Thế nhưng, nếu chỉ có như vậy, sát khí trên người cô ta cũng sẽ không nhiều đến vậy a?
Phương Chính không thể hiểu nổi...
- Sư phụ, thế nào a?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính lắc đầu, quay người rời khỏi nhà Khâu Bách Hồng, nghĩ nghĩ, Phương Chính tiến thẳng đến nhà Lưu Lão Thực. Phương Chính tin tưởng, chắc chắn chuyện lần này không giống như hắn nghĩ lúc đầu, nhất định vẫn còn tồn tại một số chuyện hắn chưa biết đến! Hắn muốn tìm hiểu rõ ràng!
Hồng Hài Nhi theo sát phía sau, hai người nhanh chóng đi đến nhà Lưu Lão Thực, vừa vào cửa, đã nhìn thấy một người đang nằm trên giường đất, sắc mặt người kia vô cùng tiều tụy, nhắm mắt dưỡng thần, không nhúc nhích. Lưu Lão Thực bận rộn trong phòng bếp, một người phụ nữ ngồi bên cạnh người kia, thỉnh thoảng lại lau mặt cho người đó.
Đi vào trong nhà, Phương Chính mới nhìn thấy, người kia vậy mà đang truyền nước, mà người phụ nữ bên cạnh vừa lau mặt cho đối phương, vừa khóc, nước mắt rơi xuống lã chã, thấp giọng nói:
- Cha, tội gì cha phải khổ thế chứ? Nhà chị Hai không dễ sống, cha cứ đến nhà chúng con a. Dù con nghèo thế nào, cũng sẽ không đến nỗi để cha lạnh cóng thành dạng này a.
Nói xong, nữ tử bật khóc.
Nghe nói như thế, Phương Chính biết, kia nằm ở trên giường người liền là Khâu Lão Bát. Phương Chính trước kia cũng đã gặp Khâu Lão Bát, nhưng là thời điểm đó Khâu Lão Bát còn trẻ chút, tinh khí thần cũng tại. Bây giờ Khâu Lão Bát lại là tuổi già sức yếu, sắc mặt vô cùng khó coi, một mặt nếp nhăn, không có chút nào tinh thần có thể nói. Bởi vì cái gọi là người sống bảy phần tinh thần, cái này Khâu Lão Bát không có tinh thần về sau, cùng đi qua hắn hoàn toàn giống như hai người!
Phương Chính một chút nhìn đi qua cơ hồ không nhận ra được!
Người ngồi bên cạnh Khâu Lão Bát chính là Khâu Kim Du, con gái thứ hai của Khâu Lão Bát, Phương Chính chưa từng gặp Khâu Kim Du, tự nhiên là không biết. Bây giờ gặp được, Phương Chính cẩn thận quan sát Khâu Kim Du, phát hiện, so với Khâu Bách Hồng, tướng mạo Khâu Kim Du ôn hòa hơn nhiều, quả thật là một người phụ nữ đoan trang.
Nghe thấy Khâu Kim Du đang khóc, Lưu Lão Thực từ trong phòng bếp hô lên:
- Đừng khóc, đây đều là số mệnh...
Khâu Kim Du nghe vậy, càng khóc nức nở.
Phương Chính thấy vậy, yên lặng mở ra Tuệ Nhãn, chỉ thấy trên thân Khâu Lão Bát có không ít kim quang, rõ ràng cũng là người tốt. Mặc dù kim quang trên thân Khâu Kim Du không sáng bằng, nhưng cũng là trong lệ trong phép, không phải người đại ác. Phương Chính lại mở ra Pháp Nhãn, phát hiện, hai người này quả thật đã từng làm một vài chuyện xấu, nhưng những chuyện xấu này đều là chuyện thường tình, là người đều khó tránh khỏi, ví dụ như nói xấu đôi câu sau lưng người khác, lúc khốn cùng lấy trộm đồ ăn của người khác... Chuyện này cũng không có gì đáng nói.
Tuệ Nhãn không được, Phương Chính cũng có chút bối rối. Trong trí nhớ của Khâu Bách Hồng, Phương Chính thấy được một vài nội dung, có sai khác với lời đồn bên ngoài. Rõ ràng, trên thân một nhà này còn có rất nhiều mâu thuẫn người ngoài chưa biết đến, chính những mâu thuẫn này đã tạo thành sự tình hôm nay. Muốn mở ra nút thắt của một nhà bọn họ, phải biết rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện mới được.
Ngay lúc Phương Chính có chút buồn bực, Hồng Hài Nhi kéo tay Phương Chính nói:
- Sư phụ, hình như Khâu Lão Bát đang phát sốt, hôn mê bất tỉnh, lúc này là dễ ngủ mơ hồ đồ nhất, nợ cũ năm xưa gì cũng sẽ nhảy tưng trong đầu.
Phương Chính nghe xong, con mắt lập tức sáng lên, thấp giọng nói:
- Tốt, trở về sẽ thêm cơm! Lần sau xuống núi cũng dẫn con theo!
Hồng Hài Nhi nghe xong, lập tức mừng rỡ, đắc ý đứng ở một bên nói:
- Hắc hắc, đây đều là sư phụ dạy bảo tốt.
Được đệ tử vỗ mông ngựa, Phương Chính cũng cười nở hoa, lập tức dẫn theo Hồng Hài Nhi tiến vào trong giấc mộng của Khâu Lão Bát!
Nhưng mà, Phương Chính tựa như quên đi, người bệnh ngủ mơ hồ đồ, cũng sẽ không ra bài đúng theo quy củ...
Phương Chính chỉ cảm thấy xung quanh một mảnh u ám, tiếp đó, mơ hồ nhìn thấy phía trước có chút ánh sáng.
Phương Chính buồn bực:
- Tịnh Tâm, đây là xảy ra chuyện gì? Khâu Lão Bát này đang mơ mộng gì đây?
- Sư phụ, người hỏi con con biết hỏi ai đây? Nhưng mà giấc mộng này có gì đó là lạ nha!
Tịnh Tâm nói nhỏ.
Phương Chính khẽ gật đầu, sau đó dẫn theo Hồng Hài Nhi tiến đến điểm sáng ở phía trước, đi không bao lâu, bọn hắn chợt phát hiện có vấn đề, điểm sáng kia dường như vô cùng xa xôi! Cũng vô cùng lớn! Càng đến gần, điểm sáng dần biến thành quầng sáng, sau đó biến thành quả cầu sáng, cuối cùng...