Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1034

Chương 1034: Khâu Bách Hồng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1034: Khâu Bách Hồng

Cho nên, đây là chuyện nhọc công không được kết quả tốt, tự nhiên là không ai muốn làm.

Phương Chính lại hàn huyên với mọi người một hồi, cũng nhận biết sâu hơn về tình huống của Khâu Lão Bát, lúc này mới tạm biệt rời đi.

Rời khỏi tạp hóa nhỏ, Hồng Hài Nhi lại gần hỏi:

- Sư phụ, người nói rốt cuộc Khâu Lão Bát này nghĩ thế nào? Đối tốt với lão, lão không thèm để ý, bắt nạt lão, ngược lại còn bám theo, chỗ tốt gì cũng muốn cho người ta. Có phải lão già này cuồng ngược đãi hay không a?

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi nói:

- Không sai, người bình thường hẳn là sẽ đối tốt với Khâu Kim Du hơn, thế nhưng sự thật lại tương phản, quả thực, chuyện này làm người ta khó hiểu.

Hồng Hài Nhi bĩu môi nói:

- Sư phụ, vậy bây giờ chúng ta làm gì? Hay là trực tiếp giết tới nhà Khâu Bách Hồng, thu thập người phụ nữ này một trận?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Mọi chuyện chớ vội kết luận, trước tiên chúng ta hãy nhìn kỹ rồi nói.

Đây cũng là phong cách làm việc nhất quán của Phương Chính, điều tra rõ ràng rồi động thủ.

Nhà Khâu Bách Hồng cách tạp hóa nhỏ không xa, đi một chút là đến. Sân nhà Khâu Bách Hồng rất lớn, có một xe tải nhỏ đang đỗ, gà mái phơi nắng sưởi ấm bên ngoài cửa sổ, một con chó vàng rúc trong ổ chó. Vừa nhìn thấy Phương Chính và Hồng Hài Nhi, con chó vàng lập tức chạy ra, nhe răng trợn mắt đã muốn sủa hai tiếng, tỏ ý chó gác cổng như nó vẫn còn hữu dụng.

Nhưng con chó vàng này còn chưa kịp sủa lên, đã bị một ánh mắt hung hãn của Hồng Hài Nhi dọa cho cụp đuôi chạy về ổ chó không dám lên tiếng.

Phương Chính đưa tay vỗ đầu Hồng Hài Nhi một cái, để hắn thành thật một chút, đừng hở chút lại hù dọa động vật nhỏ.

Sau đó, Phương Chính thi triển thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, dẫn theo Hồng Hài Nhi đi vào trong nhà Khâu Bách Hồng.

Giờ khắc này, Khâu Bách Hồng đang ngồi trên giường chơi mạt chược với mấy người, đứa trẻ ngồi trên mặt đất gặm hạt dưa xem tivi, trong phòng cũng là náo nhiệt.

Phương Chính không nhìn ai khác, trực tiếp mở ra Tuệ Nhãn nhìn về phía Khâu Bách Hồng, vừa nhìn đến, Phương Chính lập tức nhíu chặt mày, chỉ thấy, mặc dù trên thân Khâu Bách Hồng có sát khí, nhưng lại không nồng đậm như Phương Chính tưởng tượng! Trên đời này, bất hiếu chắc chắn là tội nghiệt lớn! Nếu một người bất hiếu cực độ, sát khí trên người chắc chắn là vô cùng nồng đậm, như là ác quỷ. Mà Khâu Bách Hồng trước mắt, mặc dù có sát khí, nhưng cũng chỉ là nồng đậm hơn người bình thường một hai lần, thậm chí còn không bằng lưu manh tội phạm! Mặc dù kim quang trên thân cô ta cũng không có bao nhiêu, nhưng nhìn thế nào, Khâu Bách Hồng cũng không giống một người tội ác tày trời.

Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ lời đồn bên ngoài có sai?

Mang một bụng nghi vấn, Phương Chính mở ra Pháp Nhãn, lại nhìn đến...

Oanh!

Hình tượng trước mắt Phương Chính vỡ vụn!

Một tràng cảnh xuất hiện trước mắt Phương Chính.

- Lão già kia, Tết sắp đến, mấy con gà nhà lão nuôi đâu? Sao chưa đưa tới? Chẳng lẽ lão còn muốn ném cho đứa con hoang kia hả?

Khâu Bách Hồng gầm thét vào trong điện thoại.

Không lâu sau, Khâu Lão Bát mỗi tay mang một con gà đi đến, mặt mũi tràn đầy nếp nhăn vẫn cố nặn ra một nụ cười nói:

- Con gái, con muốn gà, cha mang tới cho con đây.

- Sao chỉ có hai con? Chẳng phải nhà lão nuôi ba con sao? Con còn lại đâu? Lão ăn rồi? Hay là tặng cho đứa con hoang của lão?

Khâu Bách Hồng âm dương quái khí nói.

Sắc mặt Khâu Lão Bát một trận khó coi, nhưng vẫn nói:

- Con gà kia cha giữ lại để đẻ trứng, sang năm ấp ra gà con...

- Ta mặc kệ! Ta muốn ba con gà, thiếu một con cũng không được! Hai con này ta giữ lại, mau đi về mang con kia qua đây!

Nói xong, Khâu Bách Hồng lập tức đuổi Khâu Lão Bát ra ngoài.

Khâu Lão Bát ra khỏi cửa, quay đầu nhìn nhà Khâu Bách Hồng, thở dài, rời đi.

Không lâu sau, Khâu Lão Bát lại mang một con gà mái đi đến, mà lúc này đây, Khâu Bách Hồng đã giết một con gà, vặt lông, chặt thành khối, đi xào xả ớt.

Khâu Lão Bát vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thịt thơm, theo bản năng nuốt ngụm nước miếng. Lúc này, người đàn ông ở trong phòng nói:

- Cha, mau vào ngồi đi, Bách Hồng đang nấu ăn, chút nữa cả nhà chúng ta uống hai chén.

Khâu Lão Bát nghe xong, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui sướng, vừa muốn đáp lời, đã nghe sau bếp truyền đến tiếng hừ lạnh của Khâu Bách Hồng:

- Ăn gì hả? Cả ngày chỉ biết ăn uống hát hò! Ăn nhiều như vậy còn chưa no sao? Muốn ăn, trong nhà còn có thóc giống dư thừa chứ? Lão Bát, sang năm lão liệu mà đi trồng trọt, mấy năm này cơm ăn cũng là vấn đề.

Khâu Lão Bát nghe xong, vẻ tươi cười lập tức cứng lại, nhất là một tiếng Lão Bát, cũng không biết là Khâu Bách Hồng gọi lão cha bị lạc giọng, hay là cố ý gọi như vậy. Nhưng Phương Chính đoán chừng, hơn phân nửa là Khâu Bách Hồng cố ý gọi như vậy, cô căn bản không xem Khâu Lão Bát là cha!

Người đàn ông trong phòng cũng một mặt lúng túng nhìn Khâu Lão Bát, Khâu Lão Bát nhếch miệng nói:

- À ừ... Trong nhà cha còn chút việc, gà mái cha để đây, cha đi trước.

Nói xong, Khâu Lão Bát xoay người rời đi.

Chờ Khâu Lão Bát đi, Khâu Bách Hồng nói với người đàn ông đang ngồi trên giường:

- Sau này chuyện nhà chúng ta anh đừng có mù mờ theo cha!

Người đàn ông không lên tiếng...

Hình tượng biến chuyển.

Khâu Bách Hồng một mặt không tình nguyện đi tới nhà Khâu Lão Bát, người chồng đi bên cạnh nói:

- Được rồi, đừng xụ mặt. Hôm nay là sinh nhật của cha em, cho dù qua loa em cũng nên đi một chuyến, không phải sao?

- Ha ha... Anh nhận lão là cha, nhưng em không nhận.

Khâu Bách Hồng âm dương quái khí nói.

Người đàn ông một trận bất đắc dĩ, chỉ có thể ngậm miệng.

Hai người vào trong nhà, nhìn thấy Lưu Lão Thực đang ngồi trong phòng trò chuyện với Khâu Lão Bát, Khâu Kim Du bận bịu ở sau bếp, lò sưởi trong phòng đốt lên lửa ấm, trên bàn còn đặt một bình rượu xái. Trong tủ kiếng bên cạnh còn có một bình rượu hồng gói ghém thật đẹp...

Khâu Bách Hồng vừa nhìn, lông mày nhướn lên nói:

- Ai u, Lão Bát, lão còn uống rượu hồng à nha? Cuộc sống không tệ a! Giấu được bao nhiêu tiền riêng a?

Khâu Lão Bát nghe xong, vẻ mặt lập tức khó coi.

Lưu Lão Thực buồn bực nói:

- Rượu đó là tôi mua, khí huyết của cha không tốt, tôi nghe người ta nói uống rượu hồng có thể điều hòa khí huyết.

- Chú mua a!

Khâu Bách Hồng kéo giọng, liếc mắt nhìn Khâu Lão Bát.

Bị cô nhìn đến, Khâu Lão Bát cúi đầu không lên tiếng.

Khâu Bách Hồng đi đến trước tủ, nhìn kỹ bình rượu hồng, nói:

- Lão Bát, với khẩu vị của lão, đoán chừng là cũng không uống ra được rượu ngon rượu dở gì. Lão uống cũng uổng công, như vậy đi, chút nữa tôi mang về, hôm khác mua lại bình rượu kém chút cho lão uống tạm.

Lưu Lão Thực nghe xong, lập tức nổi giận, mặc dù hắn hiền lành, nhưng không có nghĩa là không biết nổi giận! Đang muốn bạo phát, Khâu Lão Bát bên cạnh đã vội vàng kéo hắn lại, cười nói:

- Lão già ta a, mệnh khổ, không uống được rượu ngon. Nếu Bách Hồng nó thích, cứ mang đi đi.

- Vậy mới đúng a.

Nói xong, Khâu Bách Hồng trực tiếp ôm lấy bình rượu hồng, đặt ở bên cạnh, tựa như sợ bị người khác lấy mất.

Một bữa cơm này, buồn bực không vui.

Hình tượng lại đổi.

Ngoài cửa sổ gió thổi lạnh thấu xương, thổi cho khung cửa sổ tựa như cũng đang run rẩy, tiếng gió rít giống như tiếng ác quỷ gào thét.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay