Chương 1033: Thái Độ
Khâu Lão Bát vẫn như trước đây, móc tim móc phổi đối đãi Khâu Bách Hồng, gà mái trong nhà đẻ trứng, bản thân không nỡ ăn, giữ lại cho Khâu Bách Hồng.
Ngày lễ ngày Tết, gà vịt trong nhà đều bỏ túi mang qua cho Khâu Bách Hồng, không giữ lại gì cho bản thân.
...
Theo lý mà nói, Khâu Lão Bát đối đãi Khâu Bách Hồng như thế, Khâu Bách Hồng hẳn là vô cùng biết ơn mới phải. Kết quả, chỉ khi nhận đồ Khâu Bách Hồng mới vui vẻ, nhận đồ xong lập tức trở mặt không nhận người, quay người lập tức đuổi Khâu Lão Bát về nhà. Sau này Khâu Lão Bát ngày càng già đi, mất đi khả năng lao động, Khâu Bách Hồng càng trừng mắt lạnh lùng nhìn Khâu Lão Bát, mặc kệ không hỏi thăm.
Cho dù thế, Khâu Lão Bát vẫn như cũ bớt ăn bớt mặc, vừa dư chút tiền, lập tức đưa cho Khâu Bách Hồng.
Nói đến đây, tất cả mọi người đều thổn thức không thôi, đối với việc làm của Khâu Lão Bát, đơn giản là không thể hiểu nổi.
Kỳ thật Phương Chính cũng không thể hiểu được vì sao Khâu Lão Bát lại đối xử tốt với bạch nhãn lang như vậy!
Càng về sau, thân thể Khâu Lão Bát một ngày không bằng một ngày, Khâu Bách Hồng vẫn không hề có ý tứ chăm sóc hắn, nghiễm nhiên một bộ dáng chết sống thế nào đều không liên quan đến ta.
Hội đồng thôn lại không nhìn nổi, thế là nhiều lần hẹn nói chuyện với Khâu Bách Hồng, cuối cùng Khâu Bách Hồng mới bất đắc dĩ nhận Khâu Lão Bát vào nhà. Bây giờ mọi người vẫn còn nhớ rõ, lúc Khâu Lão Bát vào nhà Khâu Bách Hồng, nụ cười trên mặt thậm chí còn xán lạn hơn hoa, gặp người là nói:
- Con gái tôi đón tôi về dưỡng lão! Ha ha...
Toàn thôn có ai không biết cảnh ngộ của hắn? Thấy hắn lạc quan, cũng chỉ có thể âm thầm cười khổ, ngoài miệng không nói, trong lòng lại nói: "Lão già ông, sợ là không dễ nuôi!"
Nhưng sau khi Khâu Lão Bát vào nhà Khâu Bách Hồng, Khâu Bách Hồng căn bản không cho người khác đến thăm Khâu Lão Bát, cụ thể hắn sống thế nào, không ai biết. Ngẫu nhiên gặp được Khâu Lão Bát, Khâu Lão Bát luôn cười nói:
- Con gái tôi rất hiếu thuận, chăm sóc tôi rất tốt.
Nhưng nhìn vẻ mặt xanh xao kia, mọi người tin hắn mới lạ!
Thời gian dài, mọi người cũng dần thôi nghị luận, vốn cho rằng Khâu Bách Hồng tốt xấu thế nào, ít nhất cũng sẽ nuôi Khâu Lão Bát đến khi qua đời. Ai có thể nghĩ tới, sắp hết năm, mùng sáu tháng chạp, vậy mà lại đuổi Khâu Lão Bát ra khỏi nhà! Giữa trời đông giá rét, núp trong đống rơm rạ, lạnh đến run rẩy. Nếu không phải Lão Kim dắt chó đi ngang qua, cậu vàng nhà Lão Kim phát hiện rồi sủa loạn một trận, đoán chừng đã bị chết rét trong đêm đó.
Nói đến đây, mặc dù mọi người vẫn còn giận Khâu Lão Bát, nhưng trên mặt càng nhiều vẻ đồng tình bất đắc dĩ, chua xót, đồng thời có chút tức giận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Phương Chính nghe xong, trong lòng cũng có cảm giác này. Trong lòng thầm nghĩ: "Rốt cuộc Khâu Lão Bát này nghĩ thế nào? Sao nhất định phải dán mặt nóng vào cái mông lạnh của người ta chứ?"
Lắc đầu, Phương Chính hỏi:
- Con gái thứ hai của Khâu Lão Bát thế nào?
- Con gái thứ hai gì a? Đã đưa đi làm con thừa tự của người khác, vậy thì không còn là con gái. Nhưng Khâu Kim Du thật sự không tệ, mặc dù gia cảnh không tốt bằng Khâu Bách Hồng, nhưng cô ấy thật sự hiếu thuận. Đối xử với cha mẹ Lưu Lão Thực phải gọi là cực kỳ hiếu thuận, giặt đồ đấm lưng, rửa chân nấu cơm, ai... Cậu nói xem, sao Lưu Lão Thực lại may mắn như vậy chứ? Cưới được một người phụ nữ tốt như vậy.
Người đàn ông nhịn không được tán thán.
Kết quả, lời này vừa nói ra, mọi người lập tức hưởng ứng.
- Quả thật, Khâu Kim Du đúng là người tốt! Đối với ai cũng tốt, hơn nữa, Khâu Lão Bát đối xử với cô ấy như vậy, cô ấy cũng không ghi hận, ngược lại, ngày lễ ngày Tết đều sẽ đi thăm Khâu Lão Bát một chút, lần nào cũng mang theo ít đồ. Hai năm dần đây, điều kiện của Khâu Kim Du tốt hơn một chút, Khâu Kim Du còn mua chút rượu ngon, để dành ít tiền cho Khâu Lão Bát.
Có người nói.
Nhưng nói đến đây, người đàn ông lại tức giận nói:
- Nói đến rượu và tiền tôi lại tức giận, đại sư, cậu không biết thôi, mỗi lần Khâu Kim Du đưa rượu và tiền cho Khâu Lão Bát, tên Khâu Lão Bát này tay trái nhận đồ, tay phải lại đưa cho Khâu Bách Hồng! Trễ nhất cũng là hôm sau đưa qua! Ai cũng không ngăn được! Hơn nữa còn không tránh Khâu Kim Du, cứ như vậy quang minh chính đại la hét muốn giữ lại, đưa cho con gái lớn. Con gái nhỏ tới, một chút đồ ăn ngon để chiêu đãi lão ấy cũng không thèm làm, còn đòi Khâu Kim Du nấu cơm dọn phòng cho lão! Đã thấy thiên vị, nhưng chưa từng thấy thiên vị như thế! Nếu tôi là Khâu Kim Du, tôi không thèm để ý đến lão! Lão có chết cóng, chết đói cũng đáng đời!
Mặc dù lời này hơi quá đáng, nhưng mọi người vẫn đồng loạt gật đầu, rõ ràng là đều tán đồng lời người đàn ông kia nói.
Lúc mọi người đang muốn nói tiếp, cửa đột nhiên mở ra, tiếp đó, một người phụ nữ đi đến, người phụ nữ này vóc dáng rất cao, khoảng hơn một mét bảy, khung xương rất lớn, dáng người vạm vỡ, đuôi mắt nhếch lên, trông có phần hung hăng! Một đôi mắt nhìn quanh, mang theo vài phần bưu hãn.
Phương Chính không biết người này, nhưng từ việc mọi người đột ngột ngừng lên tiếng, khẳng định người phụ nữ này là một trong các nhân vật chính được nhắc đến hôm nay! Nhìn lại tướng mạo, chắc chắn không thể nào là Khâu Kim Du ôn hòa, vậy hẳn là Khâu Bách Hồng hỗn xược, bất hiếu.
Sau khi đi vào, Khâu Bách Hồng mua một bịch muối và một hộp thuốc lá, sau đó liếc qua đám người, tựa như đang buồn bực, đám người lải nhải ngày ngày này, sao hôm nay lại ít nói như vậy? Lúc ánh mắt lướt qua Phương Chính, cũng không có bao nhiêu biến hóa, có vẻ trong mắt cô, hòa thượng nổi danh nhất mười dặm tám thôn như Phương Chính cũng không khác gì những thôn dân kia.
Khâu Bách Hồng rời đi.
Đám người nhẹ nhàng thở ra, không phải sợ Khâu Bách Hồng. Mà là nói thị phi sau lưng người ta, bị chính chủ đụng phải, phàm là người có da mặt đều sẽ thấy xấu hổ. Bây giờ chính chủ rời đi, người đàn ông mới nói:
- Đại sư, người vừa rồi chính là Khâu Bách Hồng, thế nào? Có hung không?
Phương Chính theo bản năng gật đầu.
Người đàn ông tiếp tục nói:
- Biết là nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, nhưng Khâu Bách Hồng này, thật đúng là vừa nhìn tướng mạo đã biết bản tâm thế nào. Ai, đại sư, cậu hỏi nhiều như vậy, rốt cuộc là cậu đến làm gì? Không phải là vì chuyện nhà bọn họ chứ?
Phương Chính kinh ngạc nhìn người đàn ông, bởi vì lúc người này hỏi hắn, lại dùng một giọng điệu rất cổ quái, tựa như nếu Phương Chính thật sự tới vì chuyện này, chính là dư thừa.
Thế là Phương Chính hỏi:
- Thế nào? Chuyện này có vấn đề gì a?
- Đương nhiên là có, chuyện này a, ai cũng không quản được. Cậu nghĩ đi, bản thân Khâu Lão Bát không thừa nhận bị con gái bắt nạt, chính chủ người ta đã chủ trương như vậy, người ngoài ai có thể giúp một tay? Cho dù đưa đến cục cảnh sát, tòa án, đoán chừng cũng vô dụng.
Người đàn ông nói.
Phương Chính nghe xong, theo bản năng gật đầu. Mặc kệ Khâu Bách Hồng bất hiếu, bắt nạt Khâu Lão Bát thế nào, đó cũng là chuyện nhà người ta. Chuyện nhà thế này, thường là ai cũng sẽ đều mang thái độ không cáo không quản. Cho dù người khác vạch trần, nhưng chính chủ không thừa nhận, ai làm gì cũng vô dụng. Ngược lại, người giúp đỡ chẳng những không có kết quả tốt, còn bị chính chủ ghi hận.