Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1032

Chương 1032: Xôn Xao

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1032: Xôn Xao

Phương Chính nghe vậy, cũng không tức giận, ngược lại thản nhiên nói:

- Trên thực tế, địa vị của vi sư thật đúng là không bằng gà vịt.

Hồng Hài Nhi sững sờ, sau đó nghĩ đến những lời Phương Chính nói trước đó, như có điều suy nghĩ nói:

- Sư phụ, người nói là thật sao?

Phương Chính nói:

- Bần tăng chỉ có thể giúp người giải hoặc, gà vịt lại có thể giúp người sống sót, thậm chí sống tốt một năm. Nếu là con, con cảm thấy địa vị của ai cao hơn?

Hồng Hài Nhi quả quyết nói:

- Gà vịt!

Phương Chính bất đắc dĩ buông buông tay, sau đó nói:

- Đúng vậy, nếu là bần tăng, bần tăng cũng chọn gà vịt. Đi, đến tạp hóa nhỏ ngồi một chút.

- Sư phụ, bây giờ chúng ta nên đi làm chính sự trước a. Tạp hóa nhỏ thì có gì vui?

Hồng Hài Nhi có chút không hiểu hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Tạp hóa nhỏ là chỗ tốt đấy, tạp hóa nhỏ của mỗi thôn đều là chỗ người dân trong thôn tập trung nói chuyện phiếm, nơi này là chỗ tin tức linh thông nhất. Không khác gì quán rượu trong tiểu thuyết võ hiệp, chỉ có điều, không ai uống rượu, ở nơi này đều là dân hút thuốc...

Hồng Hài Nhi cười nói:

- Vậy chi bằng đổi tên thành quán thuốc phiện đi.

Phương Chính trừng mắt liếc hắn một cái, nói:

- Lời này chớ nói lung tung, trong lịch sử phương Đông, ba chữ này không hay ho gì.

Hồng Hài Nhi hơi rụt cổ, tỏ ý đã hiểu.

Khi đang nói chuyện, hai người đã đi vào một tạp hóa nhỏ.

Gọi là tạp hóa nhỏ, kỳ thật bên trong không nhỏ chút nào, khoảng chừng bốn năm mươi mét vuông, bên trong không có nhiều kệ hàng, dù sao cũng chỉ là buôn bán nhỏ trong thôn, bán chút đồ lặt vặt như dầu muối tương dấm, mì gói, mì sợi, rượu thuốc lá, đồ ăn vặt mà thôi. Càng nhiều là từng cái bàn nhỏ, cạnh bàn đặt mấy cái ghế, một đám nam nữ ngồi đó hút thuốc, uống nước, trò chuyện.

Cũng có người đang đánh mạt chược, có người đang đánh bài, xung quanh có ba năm người xem náo nhiệt, toàn bộ tạp hóa nhỏ có một cảm giác vô cùng xôn xao.

Vừa mở cửa, Phương Chính lập tức cảm giác được một mùi thuốc lá nồng đậm đập vào mặt, Phương Chính chỉ hít một hơi, đã có cảm giác hít thở không thông, ngay sau đó là muốn ho khan. Hồng Hài Nhi thấy vậy, vội vàng dùng pháp thuật ngăn khói thuốc lại. Lúc này Phương Chính mới thở phào nhẹ nhõm, hài lòng gật đầu, dựng thẳng ngón tay cái với Hồng Hài Nhi.

Nghe tiếng mở cửa, đám người theo bản năng nhìn qua, vừa nhìn thấy Phương Chính đi vào, cả đám lập tức ngừng đánh bài, cũng ngừng nói chuyện, rối rít đứng lên chào hỏi.

- Chào Phương Chính trụ trì!

- Ai u, Phương Chính trụ trì, ngọn gió nào thổi cậu tới đây?

- Phương Chính trụ trì, ngồi bên này.

- Phương Chính trụ trì, trời đông giá rét thế này, sao cậu lại xuống núi rồi? Hay là trên núi không đủ ấm áp? Nhà tôi còn ít than đá, cậu muốn mang về không?

Nghe những thanh âm chất phác này, Phương Chính liên tục chắp tay trước ngực đáp lễ, nói lời cảm tạ, đồng thời xin miễn ý tốt của mọi người. Mặc dù thế, vẫn bị ép ngồi lên một cái ghế vừa được nhường lại, làm Phương Chính vô cùng xấu hổ. Mặc dù hắn tự hỏi có chút công đức, nhưng cũng chưa giúp được bao nhiêu người. Ngũ Đạo Hà Tử cách xa Nhất Chỉ sơn, thôn dân nơi này cũng không thể được nhận bao nhiêu ân huệ của Nhất Chỉ chùa. Nếu nói có, cũng chỉ là đưa mấy đứa trẻ đến Nhất Chỉ thôn học tập điêu khắc mà thôi...

Tính như vậy, Phương Chính thật lòng áy náy, người ta đối đãi hắn như vậy, nếu hắn không báo đáp được, luôn cảm thấy thiếu nợ điều gì. Ý niệm này vừa lên, là không ép nổi nữa, nhưng hiện tại Phương Chính vẫn chưa có biện pháp gì để trợ giúp những thôn dân nhiệt tâm này, trước mắt chỉ có thể ghi nhớ.

Mọi người mồm năm miệng mười hỏi nửa ngày, trong lúc đó Phương Chính cũng uống hai chén nước, thấy mọi người thăm hỏi cũng đủ rồi, lúc này mới nói:

- Chư vị thí chủ, lần này bần tăng xuống núi là có việc. Bần tăng nghe nói, ngay hôm qua, có một vị thí chủ ngủ ở đống rơm rạ ngoài trời, kém chút chết cóng. Có việc này không a?

Nghe Phương Chính hỏi chuyện này, đám người rõ ràng hơi sững sờ.

Sau đó trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ tức giận.

Một người đàn ông thẳng tính nói:

- Cậu nói Khâu Lão Bát sao? Hắc, lão già kia thật là đáng đời!

Lời này vừa nói ra, Phương Chính lập tức ngây ngẩn cả người, Khâu Lão Bát đáng đời? Từ khi nào người suýt chết cóng lại thành đáng đời rồi? Chẳng lẽ lời Lưu Lão Thực nói không phải sự thật?

- Khâu Lão Bát này quả thật là đáng đời, cậu nói xem, lão già này bị con gái đuổi ra ngoài, Lão Kim người ta có lòng tốt cứu giúp, báo cảnh sát cho lão, muốn giúp lão dạy dỗ đứa con gái bất hiếu đáng chết kia. Kết quả, lão ngược lại hay rồi, cảnh sát tới, chết sống không chịu thừa nhận bản thân bị đuổi ra ngoài, cứ nói là lão tự bỏ nhà đi. Hại Lão Kim bị cảnh sát quở trách một trận, bị hiểu nhầm là báo án giả, kém chút bị đưa về điều tra.

Bên cạnh có người đồng tình nói.

Lúc này Phương Chính mới hiểu được, hóa ra lời mọi người nói không giống như hắn nghĩ, trên căn bản không khác biệt mấy so với lời Lưu Lão Thực nói.

Dáng vẻ Phương Chính có vài phần hiếu kì hỏi:

- Ồ? Bị đuổi ra ngoài, phải ngủ trong đống rơm rạ, lại còn bao che như thế, đối với cô con gái lớn này, Khâu Lão Bát không phải yêu thương bình thường a.

Lời này vừa nói ra, một đám người vốn đang tức giận vậy mà đều theo bản năng gật đầu.

Người đàn ông thẳng tính cũng nói:

- Ai... Khâu Lão Bát này a, quả thật là người tốt. Đáng tiếc, một tấm lòng vàng đút cho rắn rết lòng lang dạ sói...

- Lời này là thế nào?

Phương Chính lập tức hỏi.

Nghe Phương Chính đặt câu hỏi, mọi người nhao nhao mở miệng nói, mồm năm miệng mười, ngươi một câu ta một câu, đông một lời tây một lời. Cũng may, tốc độ chuyển động đầu óc của Phương Chính bây giờ không còn như tiểu tử ngốc thời đi học, nhanh chóng nhớ kỹ lời mọi người nói, sau đó tiến hành quy nạp tổng kết, thời gian dần trôi hắn cũng bắt đầu hiểu đại khái tình huống của Khâu gia.

Gọi là Khâu Lão Bát, cũng không phải xếp thứ tám trong Khâu gia, mà là trong toàn bộ Ngũ Đạo Hà Tử thôn, có hết thảy tám nhà họ Khâu, tính theo tuổi tác, hắn vừa vặn xếp thứ tám. Vợ Khâu Lão Bát sức khỏe không tốt, thân thể suy yếu, nhiều bệnh. Lúc còn trẻ sinh con gái lớn Khâu Bách Hồng. Nhưng vào thời điểm đó, trong thôn vẫn còn trọng nam khinh nữ, cho nên Khâu Lão Bát một mực mong muốn sinh đứa con trai.

Lúc này mới có kế hoạch sinh con thứ hai, rốt cuộc hai năm sau sinh ra con gái nhỏ Khâu Kim Du. Kết quả, vợ Khâu Lão Bát vốn đã thân yếu nhiều bệnh, trong lần sinh con này, rốt cuộc không thể tỉnh lại.

Lúc ấy, Khâu Lão Bát dằn vặt trong lòng, cảm thấy do bản thân cố chấp mới hại chết vợ mình. Đồng thời, trong lòng hắn cũng có chút oán niệm với con gái nhỏ, lại thêm cuộc sống lúc ấy thật sự khó khăn, mới để Khâu Kim Du làm con thừa tự cho một người họ Khâu khác trong thôn. Nhà người kia không có con cái, tự nhiên là vô cùng nguyện ý thu nhận Khâu Kim Du.

Trong nhà không còn vợ, chỉ có một đứa con gái, Khâu Lão Bát tự nhiên vô cùng yêu thương con gái lớn Khâu Bách Hồng, nuông chiều đủ kiểu, có món ăn gì ngon, trò chơi gì vui đều mang về cho Khâu Bách Hồng. Ban đầu cũng không có gì, đến khi Khâu Bách Hồng kết hôn lấy chồng, mọi người chợt phát hiện, quan hệ giữa Khâu Bách Hồng và Khâu Lão Bát vậy mà vô cùng vi diệu!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay