Chương 1030: Lưu Lão Thực
"Như vậy thật không tốt lắm, nhưng cà sa này lại là phần thưởng tốt nhất đối với ngươi, bởi vì nó có công năng đặc thù rất tốt." Hệ thống vẫn bất vi sở động, chậm rãi nói.
Phương Chính cười lạnh một tiếng nói:
- Quả thật là rất tốt, tự mang buff nón xanh...
"Rốt cuộc ngươi có nghe không?" Hệ thống rất im lặng, không thể để hắn nói một hơi cho xong a?
Phương Chính nghĩ nghĩ, cũng nhận rồi, vẫn là nghe hết đi, nếu không, quá thua thiệt. Nghĩ đến đây, Phương Chính nói:
- Nghe, ngươi nói đi.
"Cà sa này, ngoại trừ những chỗ tốt ta nói trước đó, trọng yếu nhất, chính là mặc nó khi lĩnh thưởng, phần thưởng gấp bội!" Hệ thống chậm rãi nói.
Phương Chính vốn cho rằng hệ thống lại muốn gạt hắn, kết quả, nghe được câu này, con mắt lập tức sáng lên, đầu trọc càng giống bóng đèn! Mang theo vài phần hưng phấn nói:
- Thật?!
"Đương nhiên! Thế nào, ban thưởng này thế nào?" Hệ thống cười ha hả hỏi.
Phương Chính lập tức dựng thẳng ngón tay cái nói:
- Phần thưởng này bá đạo! Quả nhiên là hàng của hệ thống, chắc chắn là tinh phẩm!
Hệ thống hừ hừ một tiếng nói: "Vừa rồi là ai muốn trả hàng?"
- Không biết, không biết, ai biết là hòa thượng đẹp trai nhà nào không thức thời như vậy.
Phương Chính lắc đầu như trống bỏi, đỉnh đầu vang lên một tiếng sấm nổ, hắn cũng đã quen. Nói dối mà đổi được chỗ tốt như thế, đơn giản là lời lớn.
Quả nhiên, hệ thống được vỗ mông ngựa vẫn là rất cao hứng, để Phương Chính cất kỹ cà sa, sau đó biến mất.
Phương Chính ngồi trên giường, nhìn cà sa trong tay, chẹp miệng nói:
- Mặc dù xấu xí một chút, mặc dù không có phẩm vị một chút, mặc dù mặc vào là xanh mơn mởn. Nhưng bần tăng không có lão bà, ai có thể cho ta đội nón xanh? Huống chi, bình thường không mặc, lúc lĩnh thưởng tìm chỗ không có ai mà mặc vào, tựa hồ cũng không tệ a.
Phương Chính nghĩ đến đây, đắc ý cất kỹ cà sa.
Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ.
- Ai vậy?
Phương Chính hỏi.
- Sư phụ, vừa rồi chúng con nghe thấy người nói cà sa, không lẽ người có cà sa rồi?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính vội vàng nói:
- Để ý nhiều vậy làm gì? Mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm! Ngủ đi!
- Sư phụ, mấy ngày nữa là Tết mồng tám tháng chạp rồi, chúng ta có nấu cháo Bát Tịch không a?
Hồng Hài Nhi tiếp tục hỏi.
Lúc này Phương Chính mới nhớ tới, Đại Hàn trôi qua, mấy ngày sau là đến Tết mồng tám tháng chạp. Thời điểm lạnh nhất mùa đông là hai ngày mồng bảy mồng tám tháng chạp, trời đông giá rét, người chưa tự mình trải qua, không đủ vốn liếng nói với người ngoài. Trời lạnh như vậy, kỳ thật Phương Chính cũng không muốn cử hành hoạt động gì nữa. Nhưng cẩn thận nghĩ lại, năm ngoái nấu cháo Bát Tịch, năm nay không nấu, tựa hồ không tốt lắm a. Dù sao, công hiệu của cháo Bát Tịch đã nổi danh, các thôn dân đều ngóng trông a.
Nghĩ đến đây, Phương Chính nói:
- Nấu! Nhưng hiện tại, đi ngủ! Ngày mai lại nói!
Mấy tiểu tử kia nghe xong, lập tức cao hứng bừng bừng rời đi.
Thời gian trôi qua từng ngày, mắt thấy đến thất tịch, trời đất càng thêm rét lạnh, ban đầu chim sẻ trên cây còn có thể đắc ý đôi lần, giờ cũng bị lạnh núp trong ổ không dám ra ngoài.
Vừa sáng sớm, Hầu tử quét xong sân nhỏ đã chạy tới phòng bếp sưởi ấm, dù sao hắn cũng không phải yêu quái, sợ lạnh a.
Phương Chính nhìn sân nhỏ vắng vẻ, thầm nói: "Chịu đi, sống qua hai ngày này là ấm áp. Khách hành hương cũng sẽ đến..."
Tiếng nói vừa dứt, đã nghe bên ngoài truyền đến một tiếng hỏi thăm:
- Phương Chính trụ trì có đó không?
Phương Chính nghe xong, thanh âm này hơi quen tai, lập tức đứng dậy ra khỏi hậu viện, nhìn thấy một người đàn ông chất phác đứng dưới cây bồ đề. Phương Chính lập tức nhận ra người đàn ông này, đây là Lưu Lão Sư ở thôn bên cạnh, nhưng hắn cũng không phải thầy giáo, đây là tên hắn. Nghe nói tổ tiên nhà hắn không có ai đọc sách, nên vẫn một mực nghèo. Cha mẹ của Lưu Lão Sư ký thác hi vọng vào trên thân hắn, nên đặt cho hắn một cái tên như thế.
Kết quả, vạn vạn không nghĩ tới, Lưu Lão Sư vẫn không làm thầy giáo, nhưng hắn làm người hết sức chất phác, cho nên mọi người càng thích gọi hắn là Lưu Lão Thực!
Lưu Lão Thực mặc một bộ áo gió cũ kỹ, hai tay đút trong túi áo, cổ rụt lại, rõ ràng là cả người bản địa Đông Bắc như hắn cũng có chút chịu không nổi gió lạnh thổi thế này.
Phương Chính vội vàng nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, có việc gì thế?
Lưu Lão Thực vừa thấy Phương Chính, tiến nhanh đến, mang vài phần do dự nhìn Phương Chính, muốn nói lại thôi.
Phương Chính cũng không vội, nghiêng người nói:
- Lưu thí chủ, bên ngoài rét lạnh, có chuyện gì vào bên trong nói đi.
Lưu Lão Thực nhìn bên trong một chút, hắn biết, phía trước là chỗ tăng nhân sinh hoạt thường ngày, du khách dừng bước, bình thường sẽ không mở ra với người ngoài. Mặc dù mọi người rất thân với Phương Chính, nhưng hắn vẫn không đi vào, mà lắc đầu nói:
- Không đi, không đi, chuyện là, Phương Chính trụ trì, tôi có việc nói với cậu.
Phương Chính thấy Lưu Lão Thực không đi vào, cũng chỉ đành ở ngoài bồi tiếp, gió lạnh thổi, hắn cũng theo bản năng rụt cổ lại, trong lòng tự nhủ: "Tội gì phải khổ thế chứ? Còn lôi kéo bần tăng chịu lạnh chung, đi vào trong không tốt hơn sao?"
Nhưng Phương Chính cũng biết Lưu Lão Thực là người thế nào, nên cũng không thúc giục, an tĩnh đứng đó, nói:
- Thí chủ, mời nói.
Lưu Lão Thực nói:
- Phương Chính trụ trì, tôi tới là vì chuyện của cha vợ tôi.
Phương Chính sững sờ, cha vợ? Chuyện cha vợ thì tìm hắn làm gì? Hắn cũng không phải mẹ vợ của Lưu Lão Thực, chuyện gia đình thế này, người ngoài rất khó nhúng tay.
Lưu Lão Thực tiếp tục nói:
- Cậu cũng biết, vợ tôi là được cha vợ tôi đưa cho người khác làm con thừa tự, từ nhỏ đã không sống cùng cha vợ tôi. Nhà cha vợ tôi có tổng cộng hai đứa con, vợ tôi xếp thứ hai, khi đó nhà nghèo, cha vợ tôi không nuôi nổi hai đứa trẻ, mới đưa vợ tôi cho một người cùng thôn để làm con thừa tự, cũng chính là cha mẹ hiện tại của vợ tôi. Nhưng bọn họ đều đã qua đời...
- Bây giờ cha vợ tôi sống cùng con gái lớn, nhà chúng tôi thỉnh thoảng lại đến thăm họ một chút. Dù sao, bất kể thế nào, ông ấy cũng là cha ruột của vợ tôi, máu mủ tình thâm a.
- Mới hôm qua, có người nói với tôi, cha vợ tôi bị con gái lớn đuổi ra ngoài, ngồi xổm bên ngoài một đêm, kém chút nữa chết cóng!
Phương Chính vốn đang buồn ngủ, hắn cũng đã biết những chuyện kia, trời đông giá rét, hắn chỉ muốn đi vào sưởi ấm. Kết quả, vừa nghe đến câu này, lông mày Phương Chính lập tức nhướn lên! Đuổi cha ruột ra khỏi nhà vào đúng ngày rét lạnh nhất mùa đông? Chịu lạnh suốt một đêm? Mặc kệ không quan tâm? Chuyện này... Quá là súc sinh!
Phương Chính nói:
- Ha? Vì sao cô ta lại làm như thế? Ông ấy là cha ruột của cô ta đấy?
Lưu Lão Thực cười khổ nói:
- Chuyện này... Tôi vẫn là không nói đi, người khác nói thị phi sau lưng luôn luôn không tốt. Lần này tôi đến, là muốn nhờ Phương Chính trụ trì ra mặt, khuyên nhủ chị Hai, để cha vợ tôi về nhà, đừng ở bên ngoài. Ai, trời này rất lạnh, nếu không có người phát hiện cha vợ tôi núp trong đống rơm rạ, đưa về nhà sưởi ấm kịp thời, cha vợ tôi đã sớm chết rét. Trời lạnh như vậy, ở bên ngoài, sẽ chết người đấy!