Chương 1027: Băng Phong
Phương Chính đợi vài giây đồng hồ, thấy tên này vẫn chưa phản ứng, đang muốn bồi thêm một cước.
Chỉ thấy Độc Lang đột nhiên ngẩng đầu, một mặt ngốc manh nhìn mấy người Phương Chính, hỏi: "Ai đá ta?"
Đám người thấy vậy, triệt để bó tay rồi! Với phản xạ thế này, khó trách hắn lại bị đuổi khỏi vị trí Lang vương, thất bại lần đó thật không oan! Thậm chí bọn hắn còn hoài nghi, ban đầu tên này làm thế nào leo lên vị trí Lang vương... Chẳng lẽ đàn sói tuyển Lang vương là tuyển tên nào ăn hại nhất?
Nhìn con hàng này, Phương Chính trực tiếp mất luôn ý niệm giáo huấn hắn, lắc đầu, Hầu Tử thuận miệng nói bậy nói: "Không ai đá ngươi, ngươi mơ thấy ác mộng."
Độc Lang nghe xong, vậy mà dường như có điều suy nghĩ, gật đầu nói: "Hai ngày này ngủ không an giấc, khó trách sẽ mơ thấy ác mộng."
Hắn... Vậy mà tin!
Mấy người triệt để bó tay rồi.
Cuối cùng Con Sóc vẫn lăn lộn ra một miếng ăn, không đến nỗi đói khóc oa oa. Nhưng khẳng định là chưa ăn no.
Tiểu tử này phàm là trong bụng có chút đồ vật, lòng hiếu kỳ sẽ lập tức tăng lên, tiến đến trước mặt Phương Chính, cũng không biết là mách lẻo hay là thế nào, hỏi: "Sư phụ, buổi sáng người để Tứ sư đệ giải thích cho chúng con hạt sương là gì, nhưng Tứ sư đệ giảng đi giảng lại, cũng không giảng ra được gì. Người giảng lại cho chúng con nghe một chút đi?"
Phương Chính nhìn tiểu tử này, nhìn lại Hầu Tử, Độc Lang, Hồng Hài Nhi và Cá mặn uể oải cũng hiếu kỳ nhìn qua.
Thế là Phương Chính khẽ gật đầu nói:
- Được a, vi sư giảng giải cho các con nghe một chút.
Đám tiểu tử nghe xong, lập tức thẳng lưng, chờ Phương Chính bắt đầu bài giảng. Kết quả, Phương Chính chậm rãi đứng dậy, duỗi lưng một cái nói:
- Tịnh Pháp, đi tìm một cành liễu dài tới đây.
Độc Lang không hiểu Phương Chính có ý tứ gì, nhưng mà vẫn chạy ra cửa sân, không bao lâu sau đã mang theo một cành liễu phân nhánh thật dài trở về. Trên đó còn treo vài hạt tuyết, Phương Chính cầm lấy, lắc một cái, hạt tuyết rơi xuống.
Đây chỉ là cành liễu bình thường, không có gì khác.
Phương Chính cầm cành liễu đi tới cửa chùa chiền, đám Hồng Hài Nhi, Con Sóc lập tức đi theo, tò mò xem Phương Chính muốn làm gì.
Phương Chính không nói gì, mà chỉ cắm cành liễu xuống bên cạnh cầu Nại Hà, bên Thiên Long trì.
Tiếp đó, Phương Chính lại cầm ra một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh, an tĩnh nhìn, nói:
- Đều đến đây đi, từ từ xem.
Con Sóc, Hầu Tử, Hồng Hài Nhi, Cá mặn, Độc Lang đều sáp lại, Độc Lang ghé vào trước mặt Phương Chính, như một cái đệm chân to màu trắng; Con Sóc ngồi xổm ở trong ngực Phương Chính, co lại thành một đoàn, như một túi ấm tay. Hầu Tử đứng bên cạnh, hết nhìn đông tới nhìn tây, Cá mặn a... Tên này nằm trên mặt đất, thật giống như một con cá chết, không nhúc nhích.
"Sư phụ, rốt cuộc chúng ta đang nhìn gì?" Con Sóc không hiểu Phương Chính muốn làm gì.
Phương Chính nói:
- Không vội, các con nhìn xem trước đi, vi sư từ từ nói.
Mấy tiểu tử kia không hiểu Phương Chính có ý tứ gì, nhìn chằm chằm cành liễu, Phương Chính nói:
- Hạt sương là gì? Đơn giản mà nói, chính là hơi nước bay lên, đọng lại trên cây và các vật thể trên lá cây, bởi vì thời tiết rét lạnh nên ngưng kết thành băng, từ đó bám ở phía trên, hình thành một tầng băng tinh thể rắn trong suốt hoặc là màu trắng.
- Bởi vậy, muốn nhìn thấy hạt sương, nhất định phải có đủ hai điều kiện, thứ nhất là phải có lượng lớn hơi nước! Ví dụ như Thiên Long trì này, mùa đông không đóng băng, nhiệt độ nước và không khí phía ngoài chênh lệch lớn, hơi nước bốc hơi ra hóa thành mây mù bay lên. Nhanh chóng ngưng kết thành băng tinh, đây là điều kiện tiên quyết. Điều kiện thứ hai là khí lạnh, nếu nhiệt độ không đủ thấp, sẽ không cách nào khiến sương mù trực tiếp đông thành băng tinh, mà là biến thành nước, một lần nữa rơi xuống mặt đất. Nhưng có vấn đề, muốn hình thành hơi nước cần phải có nước không kết băng, muốn có băng tinh thì lại cần kết băng!
- Bởi vậy, muốn hội tụ đủ hai điều kiện này cũng không phải một chuyện dễ dàng. Dù thế giới rộng lớn, nhưng nếu nói đến hạt sương, cũng chỉ có hạt sương của Cổ Lâm chúng ta là đẹp nhất. Bởi vì tỉnh Cổ Lâm chúng ta có một dòng sông Tùng Hoa hàng năm không bị đóng băng, đồng thời nhiệt độ bên ngoài có thể đạt tới âm 30 độ, dưới tình huống nhiệt độ thấp, nhiều hơi nước, bờ sông vô cùng dễ dàng hình thành hạt sương. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Cổ Lâm lại được mọi người xưng là thành phố sương mù.
- Nói thật, mặc dù cũng thuộc Cổ Lâm, nhưng trước kia trên Nhất Chỉ sơn chưa từng xuất hiện hạt sương. Thậm chí, Nhất Chỉ thôn cũng không có, vạn vạn không nghĩ tới, Thiên Long trì vậy mà có thể mang đến hiệu quả này...
Phương Chính nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía cây bồ đề, cây La Hán, Hàn Trúc trắng noãn như băng điêu, cảnh đẹp này, quả thật là mỹ xuất thiên nhiên quỷ phủ thần công, đẹp đến rung động!
- Oa! Trên cành liễu bắt đầu xuất hiện đồ vật màu trắng!
Cá mặn bỗng nhiên kêu lên.
Đám tiểu tử vừa nghe, lập tức sáp lại gần, cẩn thận quan sát. Duy chỉ có Phương Chính nhíu mày, hắn cũng không biết xảy ra chuyện gì, một câu bình thường nhưng xuất hiện từ trong miệng Cá mặn, sao hắn lại cảm thấy cổ quái như vậy a? Hắn vô thức nhớ tới nội dung sòng bạc trên điện thoại di động...
- Ha ha, không nghĩ tới thứ đồ chơi vừa thô vừa cứng này, vậy mà còn có thể sinh ra đồ vật màu trắng...
Cá mặn vẫn đang nói tiếp.
Phương Chính liếc qua con hàng này, lắc đầu, vội vàng tránh người, bằng không, hắn cũng không xác định, trong cơn nóng giận có hạ thủ làm đầu cá kho tiêu để nếm thử hay không.
Phương Chính vốn cho rằng, ngày hôm sau nhiệt độ không khí sẽ ấm lại, kết quả, ngày thứ hai, vừa xem nhiệt độ không khí, lại là âm 37 độ! Trong nháy mắt đó, Phương Chính biết:
- Đoán chừng là sẽ không ai lên núi! Ai...
Quả nhiên, một ngày này, lại là vắng lặng, một bóng người cũng không có. Nhưng khi Phương Chính nghe nói, cả Bạch Vân tự cũng hủy bỏ kế hoạch tổ chức pháp hội, hắn mười phần ác tha cười trộm hai tiếng, trong lòng thăng bằng hơn không ít.
"Sư phụ, thời tiết này cũng quá lạnh đi? Con cảm thấy lông tóc cũng muốn đông cứng..." Con Sóc vừa nhìn thấy Phương Chính, lập tức chạy tới, tiến vào trong ngực Phương Chính sưởi ấm.
Phương Chính thì đi ra hậu viện, đốt lò, mấy người sư đồ vây quanh lò lửa sưởi ấm.
Hầu Tử cũng phàn nàn nói: "Thời tiết sao lại lạnh như vậy a? Thế này cũng quá lạnh đi."
"Đúng thế, ta chán ghét thời tiết đáng chết này, sao lại lạnh như vậy chứ?" Độc Lang cũng phàn nàn nói.
Hồng Hài Nhi và Cá mặn đều là yêu quái, mặc dù thời tiết rét lạnh, nhưng hai tên này có thân thể khỏe mạnh, cũng không sợ chút khí lạnh này. Cho dù như thế, Cá mặn vẫn nói:
- Hoàn toàn chính xác, thời tiết này lạnh đến nỗi làm người ta bực bội.
Phương Chính thấy trong Nhất Chỉ tự oán khí trùng thiên, trong lòng tự nhủ: "Không thể như vậy a!"
Oán khí có thể truyền nhiễm, một khi tụ tập lại còn có thể điệp gia, đó là càng phàn nàn càng nhiều, sau đó, tâm tình không thoải mái, lời gì cũng nói được.
Thế là Phương Chính linh cơ khẽ động, nói:
- Tiết Đại Hàn, có thể không lạnh sao?
- Đại Hàn?
Quả nhiên, mấy tiểu tử kia tò mò.