Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1026

Chương 1026: Việc Vội Khoan Làm

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1026: Việc Vội Khoan Làm

"Một tháng? Thế chẳng phải là muốn chết đói sao!" Con Sóc nghe xong, lập tức hét rầm lên, nhưng lập tức cười nói: "Cũng may, ta không đánh bạc, cũng sẽ không, càng không có ai cược với ta."

- Ngươi nói lời này ta không tin, khẳng định là ngươi đã từng cược, ngươi tin không?

Tâm tình Cá mặn bây giờ thật không tốt, nghe Con Sóc nói lời này, trong lòng càng khó chịu. Hắn có cược sao? Không có làm gì a! Chuyên tâm nghiên cứu hoạt động khoa học, thình lình biến thành đánh bạc... Trọng điểm là nghĩ đến lời Phương Chính nói với hắn trên đường về, trong lòng càng khó chịu.

- Cá mặn a, chuyện ngươi xem video này, và chuyện bần tăng xem video này, ngươi biết nên làm thế nào a?

Phương Chính cười híp mắt hỏi.

Cá mặn ngẩng đầu nhìn Phương Chính, theo bản năng lắc đầu. Trong khoảnh khắc đó, hắn tựa như nhìn thấy trong mắt Phương Chính lóe lên một vòng hàn quang, sâu trong hàn quang tựa như có một cái bóng! Nhìn kỹ, cái bóng đó rõ ràng là một bàn đồ ăn -- đầu cá kho tiêu!

Trong nháy mắt đó, Cá mặn đang lắc đầu trái phải lập tức đổi thành lúc lắc trên dưới.

Phương Chính hài lòng nói:

- Rất tốt, sau này đừng tiếp tục học đánh bạc, đồ vật này, có hại với thể xác tinh thần. Mặt khác, phạt ngươi, giảm phân nửa cơm tối trong một tháng, nhưng một tháng sau, cơm ăn tăng gấp bội.

Cá mặn nghe xong đoạn trước, kém chút khóc ròng! Uổng công hắn muốn nói dối giúp Phương Chính, tiện thể còn cõng nồi đen, bây giờ còn bị trừng phạt? Chuyện này sao có thể? Nhưng vừa nghe sau đó lượng cơm ăn tăng gấp bội, hắn lập tức ngậm miệng.

Nhưng giờ khắc này, trong đầu Cá mặn vẫn nhịn không được hiện lên một ý niệm: "Sau này mỗi lần nói đến người chết vì tiền chim chết vì ăn, có thể thêm một đoạn Cá mặn cõng nồi vì cơm..."

Mặc dù hắn rất không tình nguyện cõng nồi, nhưng hiện tại đầu cá nằm cạnh chảo dầu, không thể không cúi đầu, chỉ có thể cố gắng trụ vững, cõng một nồi oan ức này, chí ít cũng đổi được cơm ăn.

Nghe Cá mặn nói như vậy, Con Sóc không vui, lập tức kêu lên: "Ta không có! Ta xưa nay không hề đánh cược!"

- Không cá cược? Không thể nào? Nếu không chúng ta đánh cược, nếu ngươi có đánh cược, cơm tối của ngươi thuộc về ta. Nếu ngươi chưa từng cá cược, cơm tối của ta thuộc về ngươi, thế nào?

Con mắt Cá mặn đảo một vòng, hừ hừ nói.

Con Sóc nghe xong, lập tức vui vẻ! Đầu nhỏ của hắn không hề nghĩ đến chuyện hiện tại, mà là đang tính toán, phần ăn của Cá mặn lớn hơn của hắn a! So về kích cỡ, hắn có thua cũng chỉ là một nắm nhỏ, Cá mặn thua thì chính là một bát! Hơn nữa, hắn vững tin hắn chưa từng cá cược, cho nên, đây là mười phần chắc chín, thắng chắc a!

Thế là Con Sóc gật đầu một cái, kêu lên: "Đến! Ai sợ ai a!"

Cá mặn cười hắc hắc nói:

- Tiểu tử, ngươi phải nghĩ kỹ. Cược thật, không cho phép đổi ý!

"Không đổi ý, đổi ý là chó con!" Con Sóc kêu lên.

Nghe nói như thế, Phương Chính lắc đầu, Hầu Tử che mặt, Độc Lang thở dài, Hồng Hài Nhi trực tiếp ngẩng đầu nhìn trời, tựa như căn bản không quen tên ngốc này.

Quả nhiên, Con Sóc vừa rơi xuống, Cá mặn cười ha ha nói:

- Tốt, cám ơn cơm tối của ngươi nha!

Con Sóc sững sờ, theo bản năng kêu lên: "Ngươi đây là ý gì? Ta còn chưa bắt đầu cược a! Cược... Cược? Cược!!!!!"

Con Sóc đột nhiên ý thức được gì, sau đó oa một tiếng khóc lên: "Sư phụ, con bị hố!"

Phương Chính lắc lắc đầu nói:

- Tự nhảy hố, ngã đau cũng phải nhịn. Ngã một lần khôn hơn một chút, sau này thêm chút tâm nhãn.

Nói xong, Phương Chính lắc đầu, đi, mặc kệ mấy tên đệ tử làm ầm ĩ thế nào.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, chạng vạng tối, Con Sóc tội nghiệp nhìn nắm cơm của mình bị Cá mặn cầm đi không chút khách khí, mắt to ngập nước nhìn chằm chằm vào nắm cơm kia, mãi đến khi bị Cá mặn một ngụm nuốt vào, lúc này mới chán nản ngồi dưới đất, sờ sờ cái bụng, nước mắt đang đảo quanh trong mắt.

Cá mặn thấy vậy, cộp cộp miệng nói:

- Hôm nay lão tổ tông ta chợt phát hiện không quá đói, cho ngươi ăn một miếng.

Con Sóc nghe xong, lập tức lên tinh thần, nhảy dựng lên, kêu lên: "Thật giả?"

Cá mặn vô cùng nghiêm túc nói:

- Đương nhiên là giả!

Sau đó tên lưu manh này cũng không vội ăn cơm, mà là đào ra từng hạt cơm một, ngay trước mặt Con Sóc, chậm rãi ăn từng hạt. Vừa ăn, vừa chép miệng!

Con Sóc thấy vậy, mắt đỏ ngầu, đoán chừng là nếu không phải đánh không lại, tiểu tử này đã sớm xông lên đánh cá.

Con Sóc thấy tiếp tục như thế, bản thân chỉ có phần bị đùa giỡn, chờ đợi như thế khẳng định là không được! Thế là hắn khẽ đảo mắt to, thầm nghĩ: "Ta không nhìn, không nghe, không được sao?"

Thế là Con Sóc nhắm mắt bịt tai, một bộ dáng ta không nhìn thấy, không nghe được.

Đám người thấy vậy, Hồng Hài Nhi, Hầu Tử, Cá mặn len lén đưa cơm của mình đến trước mũi Con Sóc, mùi thơm bay ra, khóe miệng tiểu tử này lập tức ứa một dòng nước bọt óng ánh... Vài giây sau đã nhịn không được cám dỗ, đột nhiên mở to mắt! Chỉ thấy Hầu Tử, Hồng Hài Nhi, Cá mặn nhanh chóng thu bát về, cả đám đang chẹp chẹp ăn cơm.

Con Sóc thấy vậy, lập tức ủy khuất vô cùng, kêu lên: "Sư phụ, bọn hắn khi dễ con!"

Kết quả, Phương Chính cũng đang chẹp miệng, hắn vừa quay đầu lại, Phương Chính lập tức thổi một hơi, mùi thơm trong chén thoảng tới, bụng Con Sóc lập tức kêu lên một tiếng ùng ục.

Con Sóc thấy Phương Chính cũng dẫn đầu đùa giỡn hắn, lập tức ủy khuất muốn khóc.

Phương Chính cảm thấy đã đủ rồi, lúc này mới đặt chén cơm xuống nói:

- Tịnh Khoan.

"Có đệ tử." Con Sóc đau khổ nói.

Phương Chính nói:

- Nói xem vì sao con đáp ứng đánh cược với Cá mặn. Lúc ấy con nghĩ thế nào?

Con Sóc sững sờ, không nghĩ tới Phương Chính lại hỏi chuyện này, theo bản năng nói: "Con nghĩ, hắn có một bát lớn, con chỉ có một nắm nhỏ, hơn nữa trước kia con chưa từng đánh cược, khẳng định là thắng... Nhưng quên mất hiện tại đang cược..." Nói đến đây, Con Sóc ủ rũ cụp tai, mặc dù một mặt lông lá, nhưng mọi người đều biết, tiểu tử này đã đỏ bừng mặt.

Phương Chính gật đầu nói:

- Đây chính là tham, tham sẽ khiến người ta đánh mất bản thân, nhìn chằm chằm vào vật mình tham, quên suy nghĩ, từ đó phạm phải sai lầm trí mạng. Tịnh Khoan, vi sư cho con pháp hiệu Tịnh Khoan, chính là muốn con nới lỏng tâm tư, tâm càng rộng, tầm mắt càng rộng, sẽ không chỉ nhìn chằm chằm vào một mẫu ba phần đất trước mắt, từ đó thành tựu càng nhiều. Nhớ kỹ, không có chuyện đĩa bánh trên trời rớt xuống, nếu có, vậy thì dưới đĩa bánh đó nhất định có cạm bẫy! Việc vội khoan làm, chuyện chậm làm nhanh, mới có thể làm cho cuộc đời của con càng đặc sắc, mà không phải cả đời đều là cạm bẫy.

Phương Chính vừa nói ra lời này, không chỉ Con Sóc, cả Hầu Tử, Hồng Hài Nhi, Cá mặn cũng nghe đến say sưa ngon lành, đồng thời rơi vào trong trầm tư.

Chỉ có Độc Lang vểnh mông lớn, cắm đầu vào trong thau cơm, ăn say sưa ngon lành, tiếng ăn cơm chẹp chẹp lấn át hết thảy. Phương Chính nhìn tiểu tử không nên người này, một cước đá vào mông Độc Lang, kết quả, con hàng này vậy mà... Không hề phản ứng! Vẫn cắm mặt ăn như cũ!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay