Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1024

Chương 1024: Làm Sư Phụ Không Dễ Như Thế

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1024: Làm Sư Phụ Không Dễ Như Thế

Trong lòng Cá mặn bất an, nhìn về phía Hồng Hài Nhi nói:

- Tịnh Tâm bay một lần không phải dễ dàng, không bằng... Không bằng đại sư cứ ở đây giải thích cho mấy người Tịnh Pháp cái gì là Võ Tòng... Khụ khụ, hạt sương đi!

- Không có việc gì, ta luôn sẵn sàng phục vụ sư phụ, vì phục vụ sư phụ, ta chịu được mệt nhọc! Huống chi, loại chuyện nhỏ nhặt này, cũng không cần sư phụ ra tay, ta là đủ rồi.

Hồng Hài Nhi không có hứng thú với mấy chuyện hư hỏng của Cá mặn, nhưng vừa nghĩ tới hắn có thể chơi trò ưa thích của sư phụ, trang bức, lập tức mặt mày hớn hở. Về phần có thể giải thích rõ hay không? Hắn căn bản không hề lo lắng! Da mặt của hắn rất dày. Sư phụ cũng là dùng di động tra tư liệu, sau đó oa oa nói ra được. Cái khác không chắc, nhưng tra tư liệu hắn vẫn là biết!

Mắt thấy Hồng Hài Nhi đã hoàn toàn bị lạc lối vì cơ hội trang bức sắp tới tay, Cá mặn chỉ có thể ký thác hi vọng vào trên thân Phương Chính.

Phương Chính một mặt nghiêm túc nói:

- Tịnh Tâm, con phải giải thích rõ cho các sư huynh biết cái gì là hạt sương. Về phần Cá mặn a, ngươi theo ta đi xuống, chúng ta nói chuyện.

Hồng Hài Nhi không đợi Cá mặn phản ứng kịp, đã nhấn xuống đám mây, đáp xuống.

Sau đó Phương Chính nắm lấy cái đuôi Cá mặn, kéo Cá mặn đi. Cá mặn đã sớm thành thói quen, nhưng mà Phương Chính cao hơn Hồng Hài Nhi, hắn không có biện pháp dùng vây cá nâng má, thảnh thơi thư giãn như lúc Hồng Hài Nhi kéo hắn đi. Ngược lại là vô cùng đau khổ phát hiện, Phương Chính vừa vặn không cao không thấp, miệng cá của hắn bị kéo lê trên đất, thế là Phương Chính đi thẳng một đường, hắn là một đường ăn tuyết, trong lòng lập tức có vô số con ngựa điên chạy vội qua, trong lòng tự nhủ: "Có chuyện gì không thể để ta tự đi a? Ta rất siêng năng đấy nha?"

Phương Chính mang Cá mặn đi, Con Sóc lập tức tiến tới trước mặt Hồng Hài Nhi, mở to mắt tròn ngập nước nói: "Sư đệ, nhanh nhanh nhanh, nói ta nghe một chút, cái gì là hạt sương?"

- Hạt sương a... Kỳ thật rất đơn giản.

Hồng Hài Nhi một mặt nghiêm chỉnh, học bộ dáng trang bức của Phương Chính, sau đó len lén lấy điện thoại di động ra, bắt đầu đọc.

- Các huynh xem, trên cây bồ đề kia có phủ một tầng đồ vật như là lông tơ màu trắng, đó là hạt sương. Đây là cảnh quan đặc thù ở thành phố Cổ Lâm. Ách, cũng không thể nói là đặc thù, có vài địa phương khác cũng có, nhưng sẽ không tập trung tuyệt đẹp như nơi này thôi.

- Hạt sương, tục xưng là sương đọng trên lá, là hơi nước trong không khí bị ngưng tụ do nhiệt độ thấp, hoặc là bụi sương mù bị lạnh trực tiếp đông kết thành bông tuyết màu ngà sữa đọng lại trên vật thể, là kỳ quan tự nhiên vô cùng hiếm có...

Nói đến đây, Hồng Hài Nhi phát hiện tình huống có gì đó là lạ, bởi vì vài đôi mắt to trước mặt đang trừng rất lớn, nội dung trong đó là: "Ngươi nói gì thế? Không hiểu!"

"Tứ sư đệ, đệ nói cái gì a? Ngưng tụ là gì a? Bông tuyết đọng lại là gì a? Đó là cái gì a?" Con Sóc thấy Hồng Hài Nhi ngừng lại, lập tức hỏi.

Hồng Hài Nhi ho khan một tiếng nói:

- Ngưng tụ a, là thuật ngữ các nhà khoa học nhân loại thường dùng, là...

Nói đến đây, Hồng Hài Nhi cũng mộng bức, rốt cuộc đây là cái gì? Thế là hắn vội vàng dùng di động tra cứu, sau đó nói:

- Chính là quá trình thể khí bỏ qua thể lỏng, trực tiếp biến thành thể rắn. Đã hiểu chưa?

Kết quả, mấy đôi mắt to càng thêm mê mang, trong ánh mắt ngốc manh, ngoại trừ ngốc manh nghi hoặc, không còn gì khác.

Con Sóc khổ bức nói: "Tứ sư đệ, thể khí làm thế nào để biến thành thể lỏng? Thể khí làm thế nào để biến thành thể rắn a?"

Nghe được vấn đề này, Độc Lang, Hầu Tử cũng gật đầu theo, rõ ràng là bọn hắn cũng không hiểu.

Hồng Hài Nhi nghe vậy, đang muốn giải thích thể khí, thể lỏng, thể rắn là gì. Sau đó giảng giải làm thế nào để nước biến thành thể khí, thể rắn...

Kết quả, vừa giảng mấy câu, hắn khổ cực phát hiện, mấy tên đần không có thường thức này lại có vấn đề mới. Sau đó tiếp tục hỏi, hắn tiếp tục giải đáp...

Nửa giờ sau, Hồng Hài Nhi rống to một tiếng:

- Ta không biết! Ta không biết gì hết! Ta không biết thể khí là gì, thể khí làm thế nào để biến thành thể lỏng, thể rắn! Ta cũng không biết ngưng tụ là gì, các ngươi đừng hỏi ta nữa! A a a... Ta muốn điên rồi!

Hồng Hài Nhi kêu to, chạy.

Để lại ba đôi mắt to ngốc manh ở đằng kia, cuối cùng, trong mắt to ngốc manh dâng lên một ý cười, sau đó lăn ra mặt đất cười ha hả...

Hầu Tử kêu lên: "Tiểu tử, tra điện thoại đọc mà dám giả sư phụ với chúng ta sao? Còn muốn chơi trò ưa thích của sư phụ? Hừ hừ, thật sự cho rằng làm sư phụ dễ như vậy sao?"

"Đúng thế, trang bức là một kỹ năng đòi hỏi học vấn cực cao." Độc Lang cười hắc hắc nói.

Con Sóc cũng cười theo... Bất tri bất giác, tiểu tử ngốc manh này cũng bắt đầu học xấu.

Ba tên tiểu tử cười một hồi, Hầu Tử đột nhiên hỏi: "Ai, các ngươi nói xem, sao sư phụ đi lâu như vậy còn chưa quay lại? Còn nữa, các ngươi nói sư phụ sẽ thu thập Cá mặn thế nào? Ta cảm thấy, Cá mặn gặp chuyện lớn rồi."

"Ta cũng cảm thấy như vậy, nhìn vẻ tươi cười của sư phụ, rất gian, khẳng định là một bụng ý nghĩ xấu, chuẩn bị thu thập hắn a." Con Sóc cũng nói.

Độc Lang làm người báo cáo, đương nhiên biết rõ Cá mặn phạm vào chuyện gì, nhưng lúc này hắn cũng không dám nói ra, mà tiếp tục giả vờ ngây ngốc nói: "Đi lâu như vậy, cũng nên quay lại rồi chứ?"

Cùng lúc đó, nơi xa, Phương Chính một mặt nghiêm túc nhìn Cá mặn nói:

- Cá mặn, ngươi muốn tự mình trung thực khai ra, hay là để bần tăng vận dụng Pháp Nhãn móc ra hết đồ lót của ngươi?

Cá mặn nghe xong, vội vàng cúi đầu nhìn xem nửa người dưới của bản thân, sau đó vô cùng nghiêm túc nói:

- Đại sư, ta vừa quan sát, phát hiện, ta không có mặc đồ lót!

Phương Chính: "..."

Phương Chính nói:

- Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Ai, gần đây bần tăng đau lưng nhức eo, xem ra cần phải rèn luyện một chút, chút nữa gọi Tịnh Tâm tới, đá cầu Cá mặn mà rèn luyện một chút, thấy thế nào?

- Đại sư!

Cá mặn nghe xong, lập tức gấp gáp! Hắn cũng không sợ đau, mà là... Hắn choáng váng! Bay loạn trên trời, không ngừng lộn vòng, căn bản là sau mười mấy hiệp, hắn đã phải nôn thốc nôn tháo. Vốn đã ăn không nhiều, còn muốn nôn ra ngoài, sau nửa đêm phải nói là đói xót ruột a!

Thế là Cá mặn ôm chặt ống quần của Phương Chính, nước mắt nước mũi tuôn trào mà kêu lên:

- Người không thể đối xử với ta như vậy a! Dù muốn phạt, cũng phải cho biết lý do chứ? Người không thể nói ta nghe một chút sao, nhắc nhở chút cũng được a.

Phương Chính cười lạnh một tiếng nói:

- Cũng tốt, vậy nhắc nhở ngươi một chút. Bần tăng hỏi ngươi, có phải gần đây ngươi đam mê đánh bạc không cách nào tự kiềm chế hay không?

Cá mặn sững sờ, ngây ngốc nhìn Phương Chính, sau đó buông ống quần của Phương Chính ra, xoa xoa nước mũi, đầu cá ngẩng lên, vô cùng tự tin nói:

- Đại sư, nói chuyện phải có chứng cứ a! Mặc dù Cá mặn ta có chút không đứng đắn, thế nhưng, loại chuyện như đánh bạc, ta tuyệt đối sẽ không đụng đến! Lại nói, đánh bạc cần có tiền a! Chỉ bằng chút điểm thu hoạch của chùa chiền chúng ta, căn bản không đủ chơi bạc nha! Lại nói, chút tiền này đều ở trong tay người, ta cầm gì đi cược a?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay