Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1022

Chương 1022: Công Lao Trên Trời Rơi Xuống

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1022: Công Lao Trên Trời Rơi Xuống

Mà cách Cá mặn trông coi chính là người nào tỉnh thì gõ người đó một gậy, trực tiếp đánh xỉu! Như vậy dễ quản hơn...

Nhìn ba người này, Phương Chính thản nhiên nói:

- Mặc dù bọn họ đều thuộc băng Hoa Ảnh, nhưng bọn họ làm việc không theo chỉ dẫn của ba anh em kia, mà là tự quyết định, kiếm tiền xong mới giao phí bảo hộ. Tính như vậy, tất cả tội nghiệt đều ở trên thân bọn họ. Tịnh Tâm, đưa bọn họ đến cục cảnh sát, nên xử lý thế nào, đó là chuyện của cảnh sát.

- Ách, cứ ném qua như vậy?

Hồng Hài Nhi theo bản năng hỏi. Dù sao ba người này cũng đều đã ngã xuống núi ngay trước mắt mọi người, bây giờ đột nhiên xuất hiện ở cục cảnh sát, lại còn sống nhăn răng, chuyện này cũng quá ly kỳ.

Phương Chính cười nói:

- Cứ ném qua như vậy, nhớ kỹ đừng để ai thấy là con ném qua.

Hồng Hài Nhi đã hiểu, lập tức chạy đi, vung tay lên, cuốn ba người lên, phá không mà đi.

Cùng lúc đó, trước cửa chính cục cảnh sát huyện Tùng Vũ, Bao Vũ Lạc một mặt ý cười đi ra từ bên trong. Cô rất vui vẻ, phi thường vui vẻ!

Mặc dù hai ngày trước có mấy người ngã xuống sườn núi, đến hiện tại vẫn chưa tìm thấy tung tích. Nhưng Tống Hiền Thư đã bị xác định là ngã xuống sườn núi mà chết, vậy mà lại bừng bừng chạy đến cục cảnh sát tự thú!

Hơn nữa, lúc ấy vừa đúng giờ cô trực ban, mặc dù đại công lao trên trời rơi xuống này kém chút hù chết cô, nhưng sau đó đúng là mừng như điên!

Lại thêm Tống Hiền Thư mười phần phối hợp, nhận hết tội lỗi, trực tiếp phá giải rất nhiều vụ án tồn đọng, trong lúc nhất thời, cô kiếm được đầy bồn đầy bát công lao.

Cho nên hiện tại, tâm tình của cô phải nói là sướng như điên.

Đúng lúc này, một tiếng kêu sợ hãi truyền xuống từ trên trời!

Bao Vũ Lạc lập tức ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một người từ trên trời rơi xuống!

Bao Vũ Lạc theo bản năng nhảy ra bên cạnh một bước, tiếp đó chỉ nghe một tiếng bịch, một người rơi sấp mặt xuống đất!

Lúc này Bao Vũ Lạc mới kịp phản ứng, vội vàng đi qua xem xét tình trạng đối phương, kết quả, vừa muốn đưa tay lật người. Bao Vũ Lạc bỗng nhiên cảm thấy toàn thân run rẩy, nổi cả da gà! Bởi vì cô đột nhiên nhớ tới, gần cục cảnh sát không có nhà lầu!

Nhà lầu gần nhất cách đây hơn trăm mét! Ai có thể nhảy đến đây từ một lầu cao cách xa trăm mét? Nếu có bản lãnh này, còn nhảy lầu làm gì chứ? Trực tiếp thi nhảy xa, chắc chắn là vô địch thế giới, xưng vương xưng bá! Sống cuộc đời vô cùng vui sướng! Đâu cần phải nhảy lầu?

Huống chi, nhìn từ góc độ thường thức, tuyệt đối không có ai có thể nhảy xa như vậy!

Nếu vậy thì người này tới từ đâu?

Nghĩ đến Tống Hiền Thư chết mà sống lại, Bao Vũ Lạc bỗng nhiên có xúc động muốn khóc, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ ta còn đang mơ? Những chuyện này cũng quá tà môn đi?"

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Bao Vũ Lạc vẫn đưa tay lật xem thân thể đối phương, vừa nhìn thấy gương mặt kia, Bao Vũ Lạc lập tức kêu oa một tiếng:

- Lâm Văn Long? Chẳng phải tên này đã rơi xuống vách đá sao? Sao lại rơi xuống nơi này? Hai người khác đâu?

Tiếng nói vừa dứt, đã nghe thấy trên đầu có tiếng gió!

Bao Vũ Lạc đã thành phản xạ có điều kiện, lập tức nhảy ra, tiếp đó chỉ thấy một bóng người bịch một tiếng nện lên trên người Lâm Văn Long!

Bao Vũ Lạc nuốt ngụm nước bọt, thầm nghĩ: "Đây chắc chắn là mơ! Nếu không, căn bản không thể giải thích được a... Mấy tên này từ chỗ nào rơi xuống đây? Quá không khoa học!"

Mặc dù Bao Vũ Lạc đang run rẩy, nhưng mà vẫn đi qua kiểm tra tình trạng của đối phương, nhìn mặt, cô lập tức mộng bức, ngây ngốc nói:

- Đây là Ngô Việt Nga? Ông trời ơi, thoáng cái rơi xuống hai người? Ông trời ơi, ông sẽ không tiếp tục thả xuống cho tôi Hí... Đến nhanh vậy sao?

Bao Vũ Lạc cảm thấy trên đầu có tiếng gió, vội vàng nhảy ra sau, đồng thời ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên là nhìn thấy một bóng người rơi xuống. Cũng không biết là rơi xuống từ độ cao bao nhiêu, nhưng Bao Vũ Lạc mười phần khẳng định, tuyệt đối không phải nhảy xuống từ trên nhà lầu gần đây!

Nếu không, ngay cả quả cầu sắt cũng phải nện ra cái hố! Tuyệt đối không có khả năng còn thở!

Bành!

Bóng người kia nện lên trên thân Ngô Việt Nga, Bao Vũ Lạc không cần xem xét, chỉ nhìn trang phục của đối phương, cô đã nhận ra đây chính là Hí Tử!

Thế là Bao Vũ Lạc theo bản năng véo tay mình một cái, giọng nghẹn ngào nói:

- Ta nhất định là mơ, chắc chắn là mơ... Ai u! Đau quá! Chẳng lẽ đây không phải là mơ?

Bao Vũ Lạc chỉ cảm thấy đầu óc rối loạn, chuyện trước mắt thật sự không thể tưởng tượng nổi, đầu óc của cô đã không theo kịp.

Đúng lúc này, có đồng nghiệp của Bao Vũ Lạc đi ra, lập tức thấy được ba người nằm sấp trên mặt đất, chạy tới xem xét, hoảng sợ nói:

- Ông trời ơi! Vũ Lạc, cậu bá đạo như vậy sao? Vừa bắt một Tống Hiền Thư, lại bắt thêm đám người Hí Tử? Cậu đây là muốn thăng thiên a!

Bao Vũ Lạc có thể nói gì khác? Chỉ có thể ngượng ngùng mỉm cười, sau đó mơ hồ đi theo đồng nghiệp, cho người lôi ba tên đang hôn mê vào trong cục cảnh sát.

Sau đó căn cứ theo manh mối bọn họ đang nắm giữ, cùng lời khai của Tống Hiền Thư, dễ dàng vạch trần tội ác của đám người Hí Tử, bắt được bọn hắn.

Sau đó bắt đầu làm thủ tục pháp lý...

Nhưng quá trình làm thủ tục này lại khiến viên cảnh sát điều tra muốn phát điên!

- Chẳng phải ba người đã rơi xuống vực sao? Ba người đã thoát chết thế nào?

- Không biết.

- Vậy làm sao các người tới được cục cảnh sát?

- Không biết.

- Vậy các người còn nhớ được cái gì?

- Một con cá mặn vác gậy cười với tôi.

"..."

Giờ khắc này, Bao Vũ Lạc một mặt mờ mịt ngồi trước bàn làm việc, không ngừng lẩm bẩm:

- Mẹ nó, nhất định là ta đang nằm mơ...

Sau đó tự véo bắp đùi một cái, đau đến nỗi kêu oa một tiếng, lặp đi lặp lại không ngừng...

Cùng lúc đó, trên internet cũng đang nghị luận sôi nổi.

Nhưng không phải nghị luận tình hình đám người Hí Tử thế nào, mà là đang bàn về lời Phương Chính nói với ba anh em Tống Hiền Hòa lúc trước.

- Tôi còn tưởng rằng Phương Chính trụ trì đang trang bức, không nghĩ tới, cậu ta thật là đang trang bức a!

- Tôi muốn nói, cậu ta trang bức thật tự con mẹ nó nhiên, kém chút tôi đã tin rồi, tin rằng cậu ta thật sự không cách nào tự kềm chế, đắm chìm vào trong biển sách. Trọng điểm là dựa theo tin tức mới nhất, Tống Hiền Thư trong ba anh em nhà họ Tống lại là một tên tội phạm truy nã! Anh ta bị một lời nói của Phương Chính điểm hóa, sau đó đi tự thú. Chuyện này, mẹ nó... Tôi có thể nói gì?

- Lầu trên chú ý, đọc sách không cách nào tự kềm chế thì chỉ có "Kim Bình Mai". Mặt khác, Phương Chính đại sư trang bức thế này, tôi cũng phục.

- Phốc! Lầu trên chú ý đội hình! Chúng ta đang thảo luận chính sự!

- Tốt a, Phương Chính đại sư đã một lần nữa dùng thực lực chứng minh cậu ấy danh xứng với thực!

- Sau này đừng gọi là Phương Chính đại sư, cũng không cần gọi Phương Chính trụ trì, cứ gọi Oai đại sư là được.

- Ha ha, Oai đại sư? Tên này hay!

- Đúng, gọi là Oai đại sư!

Thế là bất thình lình Phương Chính lại có thêm một ngoại hiệu mới.

Nhưng mà lần này, Phương Chính tận mắt nhìn thấy, đối với ngoại hiệu mới này, Phương Chính nhếch nhếch miệng, thầm nói: "Bần tăng gọi là Phương Chính, khi nào lại thành không đứng đắn? Đám hố hàng này..."

- Sư phụ, người lại bị mấy tên kia đặt ngoại hiệu mới, người có cái nhìn thế nào về chuyện này?

Hồng Hài Nhi cười hắc hắc nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay