Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1021

Chương 1021: Còn Có Ba Người

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1021: Còn Có Ba Người

Tống Hiền Thành nói:

- Không được! Muốn đi cũng là em đi! Không làm nghề cũ, ở bên ngoài, em không biết gì khác, không có tác dụng gì! Anh thông minh, anh hai tài giỏi, các anh ở bên ngoài tập trung kiếm tiền, em ra tù là thoải mái ngay.

- Với đầu óc của em, nếu bị bắt vào, mấy câu là bị người khác moi ra. Đến lúc đó, chẳng phải là đều bị bắt hết?

Tống Hiền Hòa trừng mắt liếc hắn.

Tống Hiền Thành lập tức đỏ bừng cả mặt... lần đầu tiên hắn hối hận vì không đi học.

Tống Hiền Hòa nói:

- Không nghĩ tới, Lão Nhị vậy mà đi trước anh một bước. Chú ấy đi là để sưởi ấm cho chúng ta, cho chúng ta cơ hội sống cuộc đời mới. Lão Tam, sau này đừng tùy tiện động võ.

- Thế nhưng...

Tống Hiền Thành muốn nói gì, nhưng lại không biết nên nói thế nào.

Tống Hiền Hòa vỗ vai Tống Hiền Thành nói:

- Đừng để sự hi sinh của Lão Nhị trở thành vô nghĩa. Vì Lão Nhị!

Nghe nói như thế, rốt cuộc Tống Hiền Thành cũng dùng sức gật đầu nói:

- Anh cả, anh yên tâm, em sẽ.

Nói xong, hai người hít sâu một hơi, đi lên Nhất Chỉ sơn.

Lên đến đỉnh núi, chỉ thấy có hai người ngồi dưới cây bồ đề, một tăng nhân áo trắng, còn có một ông lão sắc mặt hồng hào, một đầu tóc đen nhánh, ngồi giữa trời đất ngập tràn băng tuyết, vẫn lộ ra mười phần có tinh thần.

- Phương Chính trụ trì, chúng tôi tới rồi, cha tôi đâu?

Lão Tam vừa nhìn thấy Phương Chính, lập tức hét lên, thanh âm có chút bực bội. Hắn thấy, Tống Hiền Thư đi tự thú, bảo vệ bọn hắn, tất cả đều do tên Phương Chính này xúi giục. Nhưng Phương Chính đã cứu mạng một nhà bọn hắn, đối mặt ân nhân cứu mạng, hắn không thể mắng, động thủ càng không.

Thế là Lão Tam chỉ có thể dồn một bồn lửa giận vào trong lời này, cố ý cao giọng, phát tiết sự bất mãn của bản thân.

Tống Hiền Hòa trừng mắt liếc Lão Tam, nhưng Lão Tam chỉ coi như không nhìn thấy.

Phương Chính cũng không tức giận, nhìn hai anh em một chút, sau đó khẽ mỉm cười nói:

- A Di Đà Phật, lạc đường biết quay lại, đúng là khó được.

- Hòa thượng, nói gì thế? Cha tôi đâu?

Lão Tam kêu lên.

Phương Chính cười ha hả nhìn ông lão trước mặt nói:

- Chẳng phải đang ngồi trước mặt các anh đây sao?

Lời này vừa nói ra, hai anh em lập tức trợn tròn mắt! Trước mắt là cha ruột của bọn hắn sao? Chuyện này sao có thể?

Hai người xoa xoa con mắt, cẩn thận nhìn ông lão trước mắt, một đầu tóc đen nhánh, sắc mặt hồng nhuận, hai mắt có thần! Nhìn bộ dáng kia, hình như đúng là cha bọn hắn, nhưng mà làn da này, bộ dáng này, hoàn toàn không giống Tống Viễn ngày hôm qua a!

Hai anh em có chút mê mang...

- Hiền Hòa, Hiền Thành. Làm sao? Một ngày không gặp đã không nhận ra cha sao?

Tống Viễn cũng có chút buồn bực, sáng dậy, hắn đã cảm thấy tinh khí thần toàn thân vô cùng sung mãn, mấy chục năm qua cũng chưa từng sung mãn như hôm nay. Cho dù trời rét lạnh thế này, hắn cũng không cảm thấy lạnh lẽo, thậm chí còn có nhã hứng ngồi dưới cây bồ đề trò chuyện thưởng trà với Phương Chính.

Nhưng hắn buồn bực, sao hai đứa con trai lại không nhận ra hắn?

Nghe được thanh âm của Tống Viễn, Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thành càng bối rối!

Tống Viễn trong trí nhớ của bọn hắn là tóc hoa râm, hữu khí vô lực, khuôn mặt tiều tụy, gầy da bọc xương... Thế nhưng người trước mắt này...

Hết lần này tới lần khác, thanh âm của đối phương lại quen thuộc như vậy, vậy nên hai anh em có chút mê mang.

Tống Viễn cau mày nói:

- Các con phát ngốc cái gì? Hiền Hòa, lúc trước con trộm khoai tây cho hai em ăn, bị cha dùng đế giày đánh, còn nhớ không? Hiền Thành, lúc trước con nghịch nước dưới suối, giày bị cuốn trôi đi, có quên chưa?

Nghe Tống Viễn nói ra những bí mật chỉ có mấy người biết này, lúc này Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thành mới xác định thân phận của đối phương.

Tống Hiền Thành trực tiếp cả kinh kêu lên:

- Cha, thật là cha? Thế nhưng tại sao cha lại biến thành thế này rồi?

Tống Hiền Hòa cũng nói:

- Đúng vậy a, cha, cha thế này... Một ngày không gặp, sao lại biến hóa lớn thế này?

Tống Viễn ngây ngẩn cả người, biến hóa? Hắn có thể có biến hóa gì?

Thấy bộ dáng kinh ngạc của Tống Viễn, Tống Hiền Hòa vội lấy điện thoại di động ra chụp một tấm hình, sau đó đưa qua, Tống Viễn nhìn xem, lập tức trợn tròn mắt, hoảng sợ nói:

- Đây là ta sao? Chuyện này... Ta... Xảy ra chuyện gì a?

Nhìn thấy vẻ mặt của Tống Viễn, hai anh em mới xác định, Tống Viễn thật sự không biết bản thân phát sinh biến hóa lớn thế này! Ba cha con nhìn nhau, đều thấy được ý tứ trong mắt nhau, theo bản năng nhìn về phía Phương Chính ngồi bên cạnh!

Nhưng mà, Phương Chính vừa rồi còn ngồi trên ghế, không biết đã biến mất từ lúc nào! Trên ghế trúc trống không, chỉ còn lại chén trà kia, chứng minh là vừa rồi còn có người ngồi đây.

"Hòa thượng này rời đi từ lúc nào?" Tống Hiền Thành thầm nói: "Ta đi tìm!"

Đúng lúc này, một tiếng Phật hiệu vang lên.

- A Di Đà Phật!

Ba người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một tiểu hòa thượng xuất hiện bên cạnh ba người, cũng không biết đã đứng đó từ bao giờ.

Thấy ba người nhìn qua, tiểu hòa thượng chắp tay trước ngực nói:

- Ba vị thí chủ, cha con đã gặp lại nhau, nếu không còn việc gì, vậy hãy xuống núi đi.

- Sư phụ của cậu đâu?

Tống Hiền Hòa hỏi.

- Sư phụ đã nghỉ ngơi, nhưng sư phụ có nói, nhân quả có báo, mặc kệ phát sinh chuyện gì, mấy vị thí chủ đều không cần tự trách. Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, sau này mấy vị thí chủ tự giải quyết cho tốt đi.

Nói xong, Hồng Hài Nhi làm một thủ thế mời.

Ba người nhìn nhau, Tống Viễn bỗng nhiên thở dài, nói:

- Đại sư đúng là Phật sống! Đại ân không lời nào cảm tạ hết được! Xin đại sư yên tâm, chỉ cần tôi còn sống, sẽ không để mấy tên tiểu tử bọn hắn tiếp tục làm dù chỉ một tơ một hào chuyện xấu!

Tống Hiền Hòa nghe vậy, hướng về hậu viện, khom người hành lễ nói:

- Ân cứu mạng, ân tái sinh, ân khuyên bảo, Tống Hiền Hòa tôi ghi khắc trong lòng. Đại sư yên tâm, ngày sau anh em chúng tôi sẽ không tiếp tục làm bất kỳ chuyện xấu gì, chúng tôi sẽ một lần nữa làm người, một người tốt, hiếu thuận cha!

Tống Hiền Thành thấy cha và anh cả đều đã nói như vậy, sờ sờ đầu trọc, cũng nói:

- Tôi... Sau này tôi đi đọc sách có được không?

Nghe nói như thế, Tống Hiền Hòa và Tống Viễn đều bật cười, có lời bảo đảm nào như vậy sao?

Nên nói đều đã nói rồi, Tống Viễn dẫn theo hai anh em xuống núi.

Ba người vừa đi, Hồng Hài Nhi lập tức chạy tới trước mặt Phương Chính, nói:

- Sư phụ, người cứ thả bọn họ đi như vậy sao? Trên người hai anh em kia vẫn còn có rất nhiều nghiệp lực mà.

- Đã có người gánh lấy tất cả những nghiệp lực này, nếu bọn họ thật sự hối cải, sống cuộc đời mới, chẳng mấy chốc, công đức sẽ lớn hơn nghiệp lực, làm một người tốt chân chính.

Phương Chính nằm ở hậu viện, căn bản không có nghỉ ngơi, mà là đang uể oải phơi dưới ánh nắng ngày đông, cười ha hả nói.

- Là vậy a, vậy còn mấy người này, làm sao bây giờ?

Hồng Hài Nhi nhìn về phía phòng bếp, bên trong còn có ba người đang nằm.

Ba người không có gì đặc biệt, chỉ là sau đầu có một cục u lớn. Ba người này chính là Lâm Văn Long, Hí Tử, Ngô Việt Nga! Từ khi được Phương Chính cứu, ba người vẫn nằm trong phòng bếp, giao cho Cá mặn trông coi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay