Chương 1020: Phương Chính Lý Luậ
Tống Hiền Hòa lập tức nói:
- Đại sư đã cứu mạng một nhà chúng tôi, ân trọng như núi, chúng tôi tới thăm hỏi, muốn nói tiếng cảm ơn chân thành, đồng thời tìm một đáp án. Vì tôn trọng đại sư, thấy đại sư lĩnh hội Phật pháp, nên chúng tôi muốn đứng bên cạnh chờ.
- Nói vậy, anh cảm thấy, cách làm của anh là đúng?
Phương Chính hỏi.
- Đương nhiên, chẳng lẽ đại sư cảm thấy cách làm của chúng tôi không đúng?
Tống Hiền Thư hỏi.
Phương Chính cười cười, nói:
- Các anh tôn trọng bần tăng như thế, đương nhiên bần tăng cho là đúng.
- Đúng a, đã như vậy, vì sao cậu còn bẫy chúng tôi? Chúng tôi đều sắp bị cậu bẫy chết, lạnh chết tôi rồi.
Tống Hiền Thành khổ bức nói.
Vẻ tươi cười chợt nghiêm, Phương Chính nghiêm mặt nói:
- Các anh đã hỏi, vậy bần tăng cũng muốn hỏi các anh. Các anh đã cho rằng các anh chờ bần tăng là đúng. Như vậy, trời đông giá rét, các anh có lạnh hay không?
- Lạnh a.
Ba người theo bản năng nói.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Tiếp tục chịu lạnh, sẽ bị bệnh hay không?
- Sẽ a.
Tống Hiền Thành nói.
Phương Chính tiếp tục hỏi:
- Tiếp tục nữa, sẽ chết hay không?
- Sẽ.
Tống Hiền Thành tiếp tục nói.
Phương Chính nói:
- Đã biết chờ là sẽ lạnh, sẽ bệnh, sẽ chết, vậy vì sao các anh còn phải chờ bần tăng?
- Không phải đã nói sao? Đây là để biểu thị lòng tôn kính và biết ơn của chúng tôi đối với người a.
Tống Hiền Thư theo bản năng nói. Tống Hiền Hòa lại chìm vào suy tư.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Đúng vậy a, các anh cho rằng các anh đang làm đúng, nhưng thực tế lại đang khiến bản thân lạnh lẽo, ốm đau, thậm chí là tử vong. Các anh càng chạy càng xa trên con đường băng lãnh này, lại chỉ vì một lý do không quá trọng yếu, các anh thật sự cảm thấy đáng giá sao?
- Đã lạnh, vậy thì nên rời đi, tìm chỗ sưởi ấm thân thể, ngủ một giấc, chẳng phải tốt hơn sao? Đời người ngắn ngủi như thế, tại sao phải đẩy bản thân vào trong băng lãnh?
Phương Chính nói đến đây, ngoại trừ Tống Hiền Thành ngốc nhất, Tống Hiền Thư cũng bắt đầu suy tư.
Phương Chính thấy vậy, khẽ mỉm cười nói:
- Xuống núi đi, ngày mai hãy lên núi đón cha các anh xuống núi.
Nói xong, Phương Chính đứng dậy, để lại cho ba anh em một bóng lưng xán lạn, chậm rãi đi về hậu viện.
Tống Hiền Thành một mặt không hiểu thấu, thầm nghĩ: "Đi như vậy sao? Còn chưa hỏi vì sao chúng tôi lên núi a, nghi hoặc của chúng tôi, cậu còn chưa trả lời a!"
Thế là Tống Hiền Thành đang muốn gọi lại Phương Chính.
Tống Hiền Hòa lại đột nhiên vỗ vai hắn, nói:
- Đi thôi, xuống núi thôi.
- Anh cả, chuyện này... Nghi hoặc của chúng ta còn chưa được giải đáp a... Cứ đi như vậy sao?
Tống Hiền Thành có chút mộng bức.
Tống Hiền Hòa thở dài nói:
- Đại sư Phật pháp cao thâm, lúc chúng ta lên núi, người đã biết chúng ta muốn hỏi chuyện gì. Vừa rồi người đã chỉ ra đáp án...
- Đáp án? Cậu ta nói gì? Em chỉ thấy cậu ta chém gió.
Tống Hiền Thành một mặt mộng bức hỏi.
Tống Hiền Hòa ngẩng đầu nhìn trời, nói với hai em trai:
- Sau khi xuống núi, mọi chuyện làm ăn đều ngừng đi. Sau này hai đứa cũng đừng hở chút lại động thủ với người ta, thành thành thật thật làm con trai ngoan, cưới vợ, hiếu thuận cha. Chờ anh trở về!
- Anh cả, anh muốn đi?
Tống Hiền Thư và Tống Hiền Thành sững sờ, hỏi.
Tống Hiền Hòa gật đầu nói:
- Trời lạnh như thế, không cần phải đừng chờ bên ngoài nữa. Nếu không, sớm muộn gì cũng chết cóng.
- Anh cả, anh nói gì thế? Sao em nghe không hiểu?
Tống Hiền Thành gấp gáp.
Tống Hiền Thư muốn nói gì đó, lại bị Tống Hiền Hòa ngăn cản, Tống Hiền Hòa nói:
- Được rồi, xuống núi thôi, tối ngủ ngon giấc. Ngày mai chúng ta còn phải lên núi đón cha.
Tống Hiền Thành vẫn không hiểu ra sao, Tống Hiền Thư như có chút suy nghĩ, Tống Hiền Hòa tựa như nghĩ thông suốt điều gì, bước chân càng đi càng nhẹ nhõm, cả người cũng giống như siêu thoát.
Xuống núi, ba anh em vẫn ở trong nhà Vương Hữu Quý.
Ngày thứ hai, trời mờ sáng, Tống Hiền Thành đã thức dậy, ngáp một cái, nhìn bốn phía, đột nhiên ngây ngẩn cả người, kêu lên:
- Anh hai đâu? Bình thường anh ấy còn lười hơn em, tại sao hôm nay lại dậy sớm thế?
Tống Hiền Hòa đang ngủ, vừa nghe, đột nhiên ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, quả nhiên, không thấy Tống Hiền Thư!
Trong lòng Tống Hiền Hòa có dự cảm xấu, vội nhảy xuống đất, đuổi ra ngoài, kết quả, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy trên mặt tuyết có viết mấy dòng chữ!
"Anh cả, Lão Tam, chăm sóc cha cho tốt, chờ em trở về! Anh cả, em và Lão Tam ít đọc sách, không thông minh bằng anh. Không làm nghề cũ, bọn em không biết làm sao kiếm tiền. Anh được đi học, dù không làm nghề cũ cũng có thể cho Lão Tam và cha một cuộc sống tốt. Nên hãy để em đi. Không cần tìm em, em chắc chắn là nhanh nhẹn hơn anh. Bảo trọng, chờ em!"
Tống Hiền Hòa đọc xong, thở dài, hắn bỗng nhiên có chút hối hận vì lúc xuống núi đã nói mấy câu kia! Mặc dù Lão Tam nghe không hiểu, nhưng Tống Hiền Thư vẫn có mấy phần ngộ tính, hắn nghe hiểu!
Tống Hiền Thành mơ màng, vội hỏi Tống Hiền Hòa:
- Anh cả, chuyện này... Rốt cuộc là anh hai muốn đi đâu? Các anh đây là có chuyện gì a? Rốt cuộc hòa thượng kia đã rót thuốc mê gì cho các anh? Chuyện này...
Tống Hiền Hòa nhìn Tống Hiền Thành sốt ruột chạy quanh, thở dài nói:
- Lão Tam, chuyện chúng ta đã làm, thật sự là thiên y vô phùng sao?
Tống Hiền Thành sững sờ, nói:
- Anh cả, anh hỏi câu này có ý gì? Những kế hoạch chúng ta thiết kế ra, đương nhiên là thiên y vô phùng.
Tống Hiền Hòa khẽ lắc đầu nói:
- Trước kia anh cũng cho là như vậy, nhưng sau khi gặp Phương Chính trụ trì, anh chợt phát hiện, đó chỉ là chuyện cười. Trên thế giới có thể có kỳ nhân như Phương Chính trụ trì, không thể không có kỳ nhân khác. Nói thật cho em biết, anh đã sớm nhận được tin tức, phía trên đã triển khai điều tra về băng Hoa Ảnh, đồng thời tìm ra vài manh mối.
- Sau đó thì sao?
Tống Hiền Thành cũng khẩn trương lên.
Tống Hiền Hòa nói:
- Anh vẫn một mực vận dụng tài nguyên của chúng ta quần nhau với đối phương... Vốn cũng không nghĩ nhiều. Nhưng sau khi gặp Phương Chính trụ trì, anh bỗng nhiên hiểu một đạo lý. Trước đó anh chỉ là lừa mình dối người, thế giới này lớn biết bao, người tài nhiều như vậy, chúng ta có thể câu kéo một ngày, hai ngày, nhưng có thể kéo được cả đời sao? Khi chúng ta sử dụng hết tài nguyên, còn lại chính là chờ bị bắt, sau đó là từng người bị xử bắn!
- Đây chính là trời lạnh mà Phương Chính trụ trì nói, chúng ta biết rõ sẽ chết cóng, nhưng vẫn kiên trì cái gọi là lý niệm đúng đắn. Chúng ta đã không còn là vì sinh tồn, mà là vì đã quen cách làm này, cho nên vẫn đang làm loại chuyện phạm pháp này. Bởi vì chúng ta muốn nhiều tiền hơn, cải thiện cuộc sống, làm những chuyện điên cuồng này.
- Nhưng luôn có một ngày, chúng ta sẽ bị chết cóng. Biện pháp giải thoát duy nhất chính là ngừng lại, tìm chỗ sưởi ấm.
Tống Hiền Thành mở to mắt nhìn, nói:
- Đi đâu sưởi ấm?
Tống Hiền Hòa nói:
- Chuyện đã làm, nên có người gánh chịu. Nếu chúng ta đều đi tự thú, sẽ không có ai chăm sóc cha. Cho nên anh dự định một mình gánh lấy hết thảy, hai em triệt để rửa tay chậu vàng, vậy cũng là cho phía trên một công đạo. Hơn nữa, chuyện chúng ta làm, cũng không phải tội ác tày trời, chỉ cần tìm được luật sư tốt nhất, sẽ không đến nỗi bị bắn chết. Ngồi tù mười mấy hai mươi năm, sau khi ra ngoài, một nhà lại đoàn tụ.