Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1019

Chương 1019: Hòa Thượng Bẫy Người

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1019: Hòa Thượng Bẫy Người

Bây giờ lần nữa cảm nhận được, ba anh em bỗng nhiên có một chút minh ngộ... Có lẽ, hiếu thuận chân chính, cũng không phải là kim tiền chồng chất, mà là trở thành niềm tự hào của cha!

Nghĩ đến đây, ba người theo bản năng liếc mắt nhìn nhau, theo bản năng gật đầu, đạt thành một ước định nào đó.

Lại thêm một giờ trôi qua, rốt cuộc Tống Viễn cũng không kiên trì nổi, lung lay sắp đổ.

Tống Hiền Hòa vội vàng đỡ lấy Tống Viễn, Tống Viễn lắc đầu, biểu thị vẫn muốn tự mình đứng chờ.

Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi đi tới, chắp tay trước ngực nói:

- Vị thí chủ này, sư phụ mời người đến hậu viện ngồi một chút.

Tống Viễn sững sờ, nhìn Phương Chính, nhìn lại Hồng Hài Nhi, hắn có chút mê mang. Cũng không thấy Phương Chính mở miệng nói chuyện a, sao tiểu hòa thượng này lại nói như vậy?

Hồng Hài Nhi tiếp tục nói:

- Trước khi sư phụ xem kinh thư đã nói, hôm nay sẽ có một vị lão thí chủ tới đây, nếu như đứng không vững, mời đến hậu viện nghỉ ngơi.

- Vậy chúng tôi thì sao?

Tống Hiền Thành nghe xong, vội vàng hỏi.

Hồng Hài Nhi chắp tay trước ngực, khẽ mỉm cười nói:

- Thí chủ cảm thấy thế nào?

Tống Hiền Thành vừa muốn nói gì, Tống Hiền Hòa đột nhiên nói:

- Chúng ta tiếp tục đứng chờ.

- Anh cả!

Tống Hiền Thành đã sớm lạnh run chịu không nổi, vốn cho rằng có thể nghỉ ngơi, kết quả, Tống Hiền Hòa buông tay thả đi cơ hội giải phóng, lập tức gấp gáp.

Nhưng Tống Hiền Hòa ném tới một ánh mắt nghiêm khắc, Tống Hiền Thành lập tức ngậm miệng, vô cùng ủy khuất đứng bất động ở đó.

Tống Viễn nhìn Phương Chính, nhìn lại ba anh em, cuối cùng là gật đầu với Hồng Hài Nhi, đi theo Hồng Hài Nhi tiến vào hậu viện, hắn cũng giật nảy mình, quay đầu nhìn hòa thượng sau lưng, lúc này mới xác định, bản thân vẫn đang ở trong chùa chiền, không phải trong vườn thú...

Tống Viễn được mời đi vào hậu viện sưởi ấm, nghỉ ngơi.

Sau khi Tống Viễn đi, Tống Hiền Hòa có chút hiểu được sự tình lần này không phải đơn giản như vậy.

Lúc bọn hắn đến, Phương Chính đang xem kinh thư, thậm chí là hoàn toàn đắm chìm, không để ý đến bọn hắn, có lẽ cũng có tình huống này, nhưng bọn hắn tuyệt đối sẽ không gặp gỡ trùng hợp như vậy.

Tống Hiền Hòa nhìn Phương Chính, trong lòng tự nhủ: "Đây là có ý gì? Khảo nghiệm? Hay là có ý khác? Mặc kệ là gì, tôi lạnh, cậu cũng lạnh, tôi không tin tôi chịu lạnh thua cậu!"

Thế là ánh mắt Tống Hiền Hòa trở nên nghiêm túc...

Tống Hiền Thư cũng phát hiện bầu không khí có chút vi diệu, nhưng mà hắn tự hỏi, mạng của hắn là Phương Chính cứu về, chết rét, cùng lắm thì xem như trả lại! Nghĩ đến đây, Tống Hiền Thư cũng trầm tĩnh lại, an tĩnh chờ đợi Phương Chính xem hết kinh thư.

Tống Hiền Thành mặc dù muốn đi, nhưng anh cả anh hai đều không đi, hắn làm sao dám đi? Huống chi, hắn cũng tin tưởng, mạng của hắn tám thành cũng là Phương Chính cứu được. Người ta cứu hắn một mạng, chờ một chút có làm sao? Cùng lắm thì chết cóng a!

Thế là ba anh em cứ đứng đợi như vậy, mặc cho gió Bắc thổi cho sắc mặt tái nhợt, bờ môi tím tái, toàn thân run rẩy, nhưng quyết không đi!

Ban đầu ba anh em còn nghĩ nếu sắp chết rét thật thì thôi, nhưng đến lúc thật sự đông lạnh gần chết, ba tên không sợ chết cũng bị chọc lên lửa giận, cả đám trợn to tròng mắt nhìn Phương Chính, bọn hắn cũng nghĩ không ra, hòa thượng này cũng chẳng mặc bao nhiêu quần áo, còn ngồi trên ghế trúc băng lãnh bị nhiễm gió lạnh, càng không sưởi ấm, hắn thật sự không lạnh sao?

Lại một giờ trôi qua, Phương Chính vẫn như cũ ngồi đó an tĩnh đọc sách, nhìn không ra dấu hiệu nào là bị lạnh.

Ba anh em đã đến biên giới lạnh rét, hai chân đã mất đi tri giác. Đám người xem náo nhiệt đã tới lui mấy nhóm. Không có biện pháp, quá lạnh, dù lòng hiếu kỳ nặng hơn, nhưng đến lúc thân thể chịu không nổi, vẫn là rời đi.

Nhưng vẫn có vài người đang kiên trì, bởi vì bọn hắn phát hiện, phát trực tiếp sự kiện ba anh hùng đứng chờ Phương Chính lần này, lại có thể hấp dẫn rất nhiều người xem! Trước giờ bọn hắn chỉ là người bình thường, chưa bao giờ được nhiều người chú ý như vậy.

Trong lúc nhất thời, hưng phấn đến quên lạnh, lạnh hơn nữa cũng muốn kiên trì. Cùng lắm thì chạy vài vòng...

Lại nửa giờ trôi qua.

Tống Hiền Hòa một mực cắn răng kiên trì, Tống Hiền Thư đã muốn ngã quỵ, Tống Hiền Thành đã triệt để chịu không nổi, thừa dịp không ai để ý, kêu to một tiếng:

- Phương Chính trụ trì!

Một tiếng hét này, làm tất cả mọi người giật nảy mình. Ai ngờ được mấy người đang giằng co như vậy, lại đột nhiên hét một tiếng?

Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thư cũng giật nảy mình, đang muốn răn dạy Tống Hiền Thành một câu.

Chỉ thấy Phương Chính nhẹ nhàng khép lại kinh thư trên tay, chậm rãi ngẩng đầu lên, cười ôn hòa nói với bọn hắn:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, có phải là bị lạnh?

Nghe nói như thế, không chỉ ba người, mà những người xem náo nhiệt xung quanh cũng đều bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng mắng to: "Mẹ nó! Phương Chính đại sư này quả thật là không đứng đắn! Con hàng này biết rõ bọn họ đã đến, nhưng lại cố ý phớt lờ bọn họ, an tĩnh đọc sách!"

Đồng thời, người xem trực tiếp cũng vỡ tổ theo. Bọn hắn chưa hề rời mắt, một mực chú ý theo dõi!

Tính toán thời gian, ba anh em Tống gia đã đứng trọn vẹn mấy giờ a! Phương Chính bẫy bọn hắn cũng được, ngược lại thì ngươi cứ tiếp tục giả bộ, người ta còn thoải mái một chút, xem như thành kính chờ đợi ngươi, nhìn ngươi lĩnh hội Phật pháp. Truyền đi, cũng là một đoạn giai thoại.

Hiện tại hay rồi, hòa thượng chết tiệt này vậy mà trực tiếp đạp đổ, nếu truyền đi, khẳng định là không có giai thoại. Mà càng nhiều là mắng ba người bọn hắn ngu xuẩn...

- Không hổ là Phương Chính đại sư, thật bất con mẹ nó chính! Nhưng mà đại sư hại ba anh hùng như thế, thú vị lắm sao?

- Mặc dù tôi cũng cảm thấy Phương Chính đại sư làm vậy là không tốt, nhưng căn cứ kinh nghiệm trước kia, tôi không vội kết luận, an tĩnh chờ kết quả thôi! Nhìn xem có sâu xa gì không!

- Tôi cũng vậy!

- Tôi cảm thấy, mặc kệ vì nguyên nhân gì, lần này thật quá...

- Vì sao tôi lại có một ý nghĩ không tốt, mọi người nói xem, có phải Phương Chính đại sư muốn đạp lên vai anh hùng, chơi vui hay không?

- Ây...

Ngay lúc đám người nghị luận ầm ĩ, Tống Hiền Thành nghe Phương Chính nói, lập tức nổi giận, hét lớn:

- Mẹ nó! Cậu đã sớm biết chúng tôi tới đây, còn cố ý phớt lờ chúng tôi! Cậu cũng thật quá đáng! Cậu đây là thành tâm muốn để chúng tôi chết cóng a!

Phương Chính nghe tên này tức giận nói tục, cũng không tức giận, ngược lại cười ha hả hỏi:

- Anh bị lạnh, sao anh không nói a? Anh xem, anh phải nói, bần tăng mới biết. Anh không nói, bần tăng làm sao biết được anh chịu lạnh không nổi, còn tưởng rằng anh thích đứng đấy.

Tống Hiền Thành lập tức giận muốn chết, hắn vốn là không giỏi ăn nói, chửi nhau còn được, nhưng đối mặt ân nhân như Phương Chính, tức giận nói tục đã là cực hạn. Mắng người? Đoán chừng là anh cả anh hai sẽ đánh hắn gần chết, huống chi còn có cha ở phía sau.

Nhìn thấy Tống Hiền Thành kinh ngạc, Tống Hiền Hòa tiến lên phía trước nói:

- Phương Chính trụ trì, cho dù chúng tôi không nói chuyện, hẳn là người cũng biết chúng tôi đã tới a? Chúng tôi chịu lạnh, người cũng không thể không biết a?

Phương Chính cười nói:

- Anh bị lạnh, vì sao không đi sưởi ấm? Vì sao còn muốn đứng chờ ở đây?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay