Chương 1018: Tự Hào Vì Co
Tống Viễn đã có chút rét run, Tống Hiền Hòa, Tống Hiền Thư, Tống Hiền Thành theo bản năng lại gần chắn gió giúp hắn.
Nửa giờ sau, Tống Viễn vẫn run rẩy như cũ.
Ba anh em Tống gia cũng bắt đầu run rẩy.
Sau một tiếng, Phương Chính vẫn không nhúc nhích, Tống Viễn vẫn kiên trì như cũ, chỉ có điều, sắc mặt rõ ràng là không tốt chút nào. Ba anh em Tống gia cũng lạnh run, nhiều lần muốn động, nhưng nhìn thấy Tống Viễn không nhúc nhích, bọn hắn cũng kiền chế không động.
Thấy cảnh này, khách hành hương khác cũng nhìn ra chuyện bất thường. Những người vốn đang đứng xem náo nhiệt, cũng đã lạnh đến bắt đầu giậm chân loạn. Nhưng một màn trước mắt này, thật sự là rất cổ quái, có mùi tình tiết tiểu thuyết, chuyện xưa trước kia thường nghe.
Thế là cả đám ôm lòng hiếu kỳ, ngừng lại xem náo nhiệt.
Người đến sau nhìn thấy tất cả mọi người đều đang nhìn, thế là hiếu kỳ đến hỏi, đối phương giải thích một chút, thế là cũng ngừng lại xem náo nhiệt.
Còn có không ít người bắt đầu chụp ảnh, đăng lên blog cá nhân.
Càng ngày càng nhiều người xem, cũng bắt đầu có phóng viên chạy tới, chụp ảnh phát tin.
Trong lúc nhất thời, trên internet cũng là nghị luận ầm ĩ. Nhưng mà mọi người cũng không biết, vì sao bốn người này lại đứng chờ trước mặt Phương Chính.
Nhưng bọn hắn biết, từ buổi sáng Phương Chính đã ngồi như vậy, an tĩnh xem kinh thư, ai tới cũng không để ý, một bộ dáng trầm mê trong đó.
Bởi vậy, không biết bốn người này đến, vẫn nhìn xem kinh Phật như cũ, cũng là hợp tình hợp lí.
Chỉ là bọn hắn không hiểu rõ, vì sao bốn người này lại đần độn đứng chờ ở đó? Bọn hắn không lạnh sao? Tại sao không tìm chỗ sưởi ấm trước đi, chờ Phương Chính xem xong kinh Phật rồi lại tới chào hỏi?
Đám người nghị luận ầm ĩ, cũng có người nhận ra ba người này là ba anh hùng hăng hái làm việc nghĩa ngày hôm qua, còn có người nhận ra ông lão là cha của ba anh hùng. Thế là tiếng nghị luận cũng lặng yên biến hóa...
- Wow, đó chính là Tống Hiền Hòa đã cứu Phương Chính trụ trì hôm qua sao? Rất đẹp trai a, dáng vẻ ôn tồn lễ độ, không nghĩ tới còn là anh hùng.
- Tôi xem qua video hiện trường hôm qua, chớ nhìn bề ngoài của anh ấy, thật sự động thủ, rất đẹp trai, nước chảy mây trôi, trực tiếp đụng bay tên xấu xa kia.
- Anh cả, bọn họ đang nghị luận về anh kìa, anh thành anh hùng rồi.
Tống Hiền Thư thấp giọng nói, trên mặt cũng có thêm mấy phần đắc ý.
Tống Hiền Hòa khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Tống Viễn, sợ Tống Viễn tức giận vì bọn hắn nói chuyện quấy rầy Phương Chính xem kinh thư. Kết quả, Tống Hiền Hòa phát hiện, khóe miệng Tống Viễn vậy mà khẽ nhếch lên, rõ ràng là cũng đang cao hứng.
Trong giây lát này, cho dù trầm lắng như hắn, được người khác tán thưởng như thế, sâu trong ánh mắt cũng có mấy phần ý cười. Được người tán thưởng? Hắn cũng không lạ lẫm, lúc trước cũng có nhiều người nịnh nọt hắn, hắn học tâm lý học, tự nhiên là nắm rõ trong lòng bàn tay tâm tư của những người kia. Đều là lời nói khách sáo giả tạo, a dua nịnh hót trước mặt mà thôi, cho nên hắn tự nhận là đã sớm chết lặng đối với loại tán thưởng này.
Nhưng mà giờ khắc này, hắn chợt phát hiện, hắn cũng không phải là chết lặng, mà là chưa từng nghe qua lời tán thưởng thật lòng! Hôm nay, hắn chợt nghe lời tán thưởng phát ra từ nội tâm này, cảm giác này, vậy mà khiến một kẻ đã quen thành công như hắn có cảm giác kiêu ngạo.
Cảm giác này, làm hắn có chút lâng lâng, vô cùng hưởng thụ. Trong lòng tự nhủ: "Đây chính là cảm giác làm anh hùng sao? Đây chính là cảm giác làm một người tốt sao? Thật đúng là... Không tệ!"
Đúng lúc này, đám người lại nghị luận về Tống Hiền Thư.
- Đó là anh hai Tống Hiền Thư sao? Tôi nghe nói anh ấy đơn thương độc mã truy đuổi tên tội phạm bị truy nã kia, tựa như là đã rơi xuống vực. Quả nhiên là người tốt có hảo báo, vậy mà không chết!
Có người nói.
- Đúng vậy a, dáng người không cao, nhưng thật dũng cảm. Mọi người xem ánh mắt của anh ấy, thật dữ dội!
- Đó mới là đàn ông a!
- Không biết bọn họ đã kết hôn chưa...
- Anh hai, bọn họ đang khen anh kìa. Cảm giác thế nào? Sảng khoái không?
- Suỵt!
Tống Hiền Thư một mặt nghiêm chỉnh nói, vẻ mặt càng lạnh lùng, mắt nhỏ không lớn lại càng thêm có thần, càng dữ dội. Quả nhiên là khiến không ít thiếu nữ len lén rít lên. Sâu trong ánh mắt tên này càng thêm phần đắc ý... Hắn cũng thích cảm giác này.
Lão Tam thấy anh cả và anh hai đều được người khác tán dương, vậy mà không có ai khen hắn, trong lòng lập tức có chút ủy khuất. Hôm qua hắn cũng xuất lực mà? Sao lại bị người ta quên mất chứ?
Đúng lúc này, nghe bên cạnh có người nói:
- Đầu trọc kia tôi cũng nhớ kỹ, đặc biệt lợi hại. Có kẻ cầm dao lao tới, anh ấy lập tức xông lên. Không sợ dao, trực tiếp đụng bay đối phương...
- Tôi cũng nhớ, đầu trọc kia thật sáng, còn lớn còn sáng hơn cả Phương Chính trụ trì, quá chói mắt.
- Mặc dù tính tình hơi nóng nảy, nhưng mà rất thật thà, tôi thật sự thích người anh em này.
- Ừm ân... Bất kể thế nào, người ta đều là anh hùng. Nếu là tôi, tôi là không dám cương với một tên cầm dao đâu, giơ tay đầu hàng còn được, hắc hắc...
- Ừm, tôi cũng phục. Ba anh em nhà này, thật đúng là anh hùng đội trời đạp đất. Ở giữa là cha của bọn họ sao? Cũng không biết ông ấy dạy dỗ thế nào, thật là khiến người ta hâm mộ.
Nghe lời này, Lão Tam cười không khép miệng được, nếu không phải lo nghĩ tình huống này không thích hợp để cười lớn, hắn đã sớm cười lên ha hả. Tuy vậy, cũng là mặt mày hớn hở nhìn Tống Viễn, tựa như đang nói: "Cha, cha xem, con cũng là anh hùng, hắc hắc..."
Tống Viễn thấy vậy, trong mắt càng tràn đầy ý cười. Chung quy vẫn là con trai của mình, làm cha mãi mãi là tự hào vì con. Con trai được xưng là anh hùng, người cha nào mà không cao hứng?
Nhưng khi Tống Viễn nhìn về phía Phương Chính, lại phát hiện, Phương Chính vẫn không nhúc nhích, chậm rãi lật xem kinh thư trong tay, tựa như hoàn toàn không biết những chuyện này.
Nhìn thấy vậy, ánh mắt Tống Viễn dần bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua ba anh em. Ba anh em lập tức trung thực, an tĩnh đứng bên cạnh chờ đợi...
Đám người nghị luận càng ngày càng nhiều, tiếng khen ngợi cũng càng ngày càng nhiều, giọng nghi ngờ cũng càng ngày càng nhiều. Tương tự, trên internet cũng không sai biệt lắm so với hiện trường, tán dương có, nghi vấn cũng có, thậm chí là càng ngày càng nhiều.
Lần đầu tiên ba anh em biết đến cảm giác được người khác để ý, cũng là lần đầu tiên được nhiều người vây xem tán dương như vậy, càng là lần đầu tiên được người khác tán thưởng ngay trước mặt cha. Nhìn thấy cha không giấu nổi niềm vui đắc ý, vẻ đắc ý này bọn hắn đã thấy qua, là lúc Tống Viễn ra tù, ba người bọn hắn đi đón, Tống Viễn nhìn thấy bọn hắn cũng là dáng tươi cười vui vẻ như vậy!
Đó là niềm vui phát ra từ nội tâm, niềm vui vô cùng tinh khiết, làm người ta vừa nhìn đã có cảm giác như tắm trong cam tuyền, vô cùng thoải mái. Nhưng sau này, theo thời gian trôi qua, mặc dù Tống Viễn được ba anh em bọn hắn chăm sóc ăn ngon uống sướng, nhưng niềm vui phát ra từ sâu trong nội tâm thế này lại rất hiếm gặp.