Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1017

Chương 1017: Như Vậy Cũng Có Thể Độ Người?

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1017: Như Vậy Cũng Có Thể Độ Người?

Lão Tam càng nói càng bại lộ bản tính, Tống Viễn nhìn tên đầu trọc thô kệch này, cũng không biết nên giận hay nên cười. Cái gì là thuận tay? Làm thuận tay là rất giỏi làm chuyện xấu?

Nhưng đặt ở tình huống kia, Tống Viễn cũng biết, ba đứa trẻ thật không dễ dàng.

Tống Hiền Thư vừa thấy có cửa, lập tức nói theo, sau đó Tống Hiền Thành tiếp lời, trong lúc nhất thời, hai anh em cứ nói liên hồi.

Tống Viễn chỉ an tĩnh nghe.

Một giờ sau, hai anh em nói đến mệt, lúc này Tống Viễn mới chậm rãi hỏi:

- Nói xong rồi?

Hai anh em theo bản năng gật gật đầu.

Tống Viễn thở dài nói:

- Các con a... Còn nhớ lúc cha rời đi đã nói gì với các con không?

Tống Hiền Hòa, Tống Hiền Thành sững sờ, đã nói gì?

Nhưng Tống Hiền Thư lại đột nhiên nhớ tới hình tượng kia, theo bản năng nói:

- Làm người tốt?

Tống Viễn gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy a, làm người tốt. Các con cảm thấy các con là người tốt hay là người xấu?

Nghe vậy, Tống Hiền Thư và Tống Hiền Thành rất muốn nói bản thân là người tốt, thế nhưng vừa nghĩ tới sự đánh giá của người bên ngoài, bọn hắn lập tức ngậm miệng.

Tống Hiền Hòa thở dài nói:

- Không dám nói là người tốt, nhưng mà... Cha, con cảm thấy chúng con cũng không phải loại người đại ác gì a?

Tống Viễn theo bản năng gật gật đầu, sau đó lắc đầu nói:

- Cha không biết.

- Con biết, có người chắc chắn biết.

Đúng lúc này, Tống Hiền Thư bỗng nhiên kêu lên.

- Ai?

Mấy người Tống Viễn theo bản năng hỏi.

Tống Hiền Thư ngẩng đầu nhìn về phía Nhất Chỉ tự.

Giờ khắc này, Phương Chính đang ngồi dưới cây bồ đề, an tĩnh xem kinh Phật trong tay. Bên cạnh không ngừng có khách hành hương đi ngang qua, những khách hành hương này đa phần đều là nghe danh mà đến. Ai cũng hết sức tò mò về Phương Chính, rất muốn tiến lên bắt chuyện hai câu, nhưng nhìn thấy Phương Chính đang xem kinh Phật, bộ dáng nghiêm túc kia, khiến mọi người theo bản năng không đành lòng quấy rầy.

Hơn nữa, không ít người ở phía xa len lén chụp lại một màn này, dưới cây bồ đề xanh tươi là băng tuyết bao trùm, chùa chiền thần thánh màu trắng, trên ghế trúc xanh biếc đặt một cái bồ đoàn màu vàng, một tăng nhân áo trắng ngồi trên bồ đoàn, lông mày hơi nhíu, thần sắc vô cùng trang nghiêm, chăm chú xem kinh thư trong tay.

Chụp xuống một tấm ảnh, đối phương lập tức tấm tắc lấy làm kỳ lạ, hình tượng này quá có thiền ý, quá đẹp, nhất định phải mang về dán lên tường.

Sau đó những hình ảnh này cũng bắt đầu lưu truyền trên internet, trong lúc nhất thời, Phương Chính lại trở thành tiêu điểm đàm luận của mọi người. Đồng thời càng có nhiều người bắt đầu chạy tới chụp lén...

Cách đó không xa, Độc Lang len lén nhìn một màn này, thấp giọng hỏi Hầu Tử: "Đệ nói xem, rốt cuộc là sư phụ đang xem kinh Phật hay là đang trang bức?"

Hầu Tử một mặt nghiêm chỉnh nói: "Huynh quá coi thường sư phụ, mặc dù có rất nhiều người, càng có nhiều thí chủ xinh đẹp, người chụp hình càng nhiều hơn! Nhưng mà, lúc sư phụ trang bức, rất nghiêm túc!"

Độc Lang: "..."

Đúng lúc này, cửa lớn bỗng nhiên truyền đến âm thanh hỗn loạn, tựa hồ có chuyện gì làm mọi người chú ý, tiếp đó, nhìn thấy ba người đi đến, người dẫn đầu rõ ràng là Tống Hiền Hòa.

Tống Hiền Thư và Tống Hiền Thành theo sau, hai người một trước một sau khiêng một cái ghế, ngồi trên ghế, là một ông lão sắc mặt không tốt lắm, trùm một lớp áo bông thật dày, chăn bông phủ kín.

Những người này vốn cũng không kỳ lạ gì, nhưng khiêng người đến thế này, đúng là rất đặc biệt. Gần như là tất cả mọi người đều nhìn qua...

Nhưng mọi người lại ngạc nhiên, duy chỉ có Phương Chính không có bất kỳ phản ứng nào, vẫn như cũ an tĩnh xem kinh Phật trong tay, dáng vẻ hết sức chăm chú, tựa như đã triệt để đắm chìm trong đó, không cách nào tự kiềm chế.

Tống Hiền Thành vừa nhìn thấy Phương Chính, đang muốn mở miệng, lại bị Tống Viễn ngăn lại. Tống Hiền Hòa nghi hoặc nhìn Tống Viễn, Tống Viễn để bọn hắn đặt ghế xuống, sau đó nói với ba đứa con trai:

- Không nên quấy rầy đại sư tham thiền ngộ đạo. Chúng ta an tĩnh chờ, chờ đại sư xem hết kinh Phật rồi lại nói.

- Cha, con không sợ chờ. Chuyện khác con cũng không lo lắng, nhưng mà thân thể của cha, có ổn không a?

Tống Hiền Thư hỏi.

Tống Viễn lắc đầu nói:

- Một nhà chúng ta, gần như đều thiếu nợ đại sư một mạng. Cho dù đứng đợi đến chết rét cũng có sao chứ?

Mấy người Tống Hiền Thư nghe xong, không phản bác được, đành phải an tĩnh chờ. Tống Hiền Thư nhìn một vòng, chuẩn bị tìm chỗ cho Tống Viễn ngồi xuống, một chỗ ấm áp, như vậy sẽ không quá vất vả.

Kết quả, hắn nhìn thấy Tống Viễn vậy mà an tĩnh đứng trước mặt Phương Chính, hai tay buông lỏng, như là người giữ cửa vào nhà, vô cùng cung kính đứng ở đó, căn bản không có ý tứ tìm chỗ ngồi xuống.

Tống Hiền Thư nhìn Tống Hiền Hòa, Tống Hiền Hòa khẽ gật đầu, sau đó cũng đi đến sau lưng Tống Viễn, cũng đứng ở nơi đó.

Tống Hiền Thư nhìn Tống Hiền Thành, Tống Hiền Thành một bộ dáng: "Anh cả và cha đều đã như vậy, chúng ta còn có thể làm gì? Làm theo đi!"

Thế là hai người cũng đi qua, đứng ở nơi đó, trong lúc nhất thời, bốn người như là bốn pho tượng, đứng ở trước mặt Phương Chính.

Mà Phương Chính thì tựa như không hề nhìn thấy bọn hắn, cứ an tĩnh xem kinh Phật trong tay như vậy, không nói một lời, một tiếng không vang.

Độc Lang nhìn Hầu Tử, thấp giọng hỏi: "Huynh có cảm giác, hẳn là sư phụ cố ý, trước kia người cũng hay xem kinh Phật, nhưng bên cạnh vừa có gió thổi cỏ lay, người đã chạy ngay. Lần này, khẳng định là người đang trang bức!"

Hầu Tử lãnh đạm liếc Độc Lang một cái nói: "Công lực của sư phụ càng ngày càng thâm hậu."

"Công lực gì?" Con Sóc nhảy qua, thấp giọng hỏi.

"Trang bức thần công!" Hầu Tử nói ra từng chữ.

Độc Lang, Con Sóc: "..."

- Ba tên đần các ngươi, thật sự cho rằng đại sư đang trang bức sao? Lần này người không hề trang bức.

Đúng lúc này, Cá mặn trốn ở phía sau cửa, phòng ngừa bị người phát hiện, hừ hừ nói.

"Không phải trang bức? Vậy sư phụ đang làm gì?" Độc Lang, Hầu Tử, Con Sóc trăm miệng một lời mà hỏi.

Cá mặn ý vị thâm trường nói:

- Đại sư đang độ người!

"Độ người?" Độc Lang, Hầu Tử, Con Sóc lập tức trợn tròn mắt, thế này cũng là độ người? Không nói lời nào, không cử động gì, chỉ để đối phương đứng chờ thế kia mà cũng là độ người? Bọn hắn thật sự xem không hiểu, nghĩ không ra.

Cá mặn liếc bọn hắn một cái nói:

- Các ngươi a, rảnh rỗi thì xem kinh Phật nhiều một chút đi. Độ người dễ dàng sao? Nghĩ kỹ lại một chút, trước kia đại sư độ người thế nào? Nói dăm ba câu là có thể độ sao? Các ngươi thật sự cho rằng, có nhiều chuyện có thể giải quyết bằng thần thông, người lại động thủ để rước phiền phức, chỉ là vì trang bức sao?

Nghe Cá mặn nói một tràng, đám tiểu tử một mặt mộng bức, hoàn toàn không hiểu Cá mặn đang nói gì.

Cá mặn thấy vậy, lắc lắc đầu nói:

- Được rồi, nói với các ngươi cũng như không, tự xem đi.

Mấy tên nghe xong, vội vàng nhìn về phía Phương Chính, muốn nhìn xem rốt cuộc Phương Chính độ người thế nào.

Kết quả...

Mười phút sau, Phương Chính vẫn như cũ nhìn xem kinh Phật.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay