Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1016

Chương 1016: Làm Thuận Tay

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1016: Làm Thuận Tay

- Nói như vậy, chỉ có một khả năng, đó chính là Phương Chính dùng một thủ đoạn Quỷ Thần cứu mạng Lão Nhị. Nhưng không muốn bị người biết!

- Mặc dù anh luôn chủ trương vô thần, nhưng mà hiện tại, một chuyện tiếp một chuyện, quá mức huyền bí, anh không thể không tin! Thầy giáo của anh từng nói, khi đã liệt kê tất cả khả năng, dần phủ định từng cái, một khả năng còn lại cuối cùng không cách nào phủ định, vô luận là cái gì, đó đều là khả năng tiếp cận chân tướng nhất!

Nói đến đây, Tống Hiền Hòa hít một hơi khí lạnh thật sâu, nhìn hai anh em bên cạnh, tiếp tục nói:

- Trước đó anh đã cảm thấy ánh mắt Phương Chính nhìn chúng ta rất kỳ lạ, tựa như mang theo một loại chờ đợi nào đó. Anh không biết cậu ta đang chờ đợi gì, nhưng hiện tại, anh bỗng nhiên hiểu được!

- Anh cả, cậu ta đang chờ gì?

Tống Hiền Thành vội vàng hỏi.

Tống Hiền Hòa lắc đầu, ngẩng đầu nhìn về hướng Nhất Chỉ sơn nói:

- Vẫn chưa xác định, chờ anh xác định xong, sẽ nói với hai đứa. Tóm lại, Phương Chính trụ trì này, không phải người bình thường, nếu sau này gặp lại, phải thành thật một chút.

Hai anh em vội vàng gật đầu.

Thời gian còn lại ba anh em cứ ngồi ở đó nói chuyện phiếm, nói chuyện khi còn bé... Ba người càng nói càng hăng, gần như là nói hết một lần kinh lịch những năm qua, sau đó là thổn thức không thôi.

Ba người hoàn toàn không phát hiện, Tống Viễn nằm bên cạnh thỉnh thoảng sẽ run run mi mắt một cái... Cuối cùng, một giọt nước mắt lặng yên trượt xuống.

Ngày thứ hai, trời mờ sáng, ba anh em ngừng nói chuyện, tiến tới bên giường Tống Viễn, vây quanh Tống Viễn như là con nít hiếu kì, vô cùng mong đợi nhìn chằm chằm vào mắt Tống Viễn, chỉ ngóng trông một khắc sau, Tống Viễn sẽ mở to mắt.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, ba người càng ngày càng khẩn trương...

Mấy phút đồng hồ sau, Tống Hiền Thành không nhịn được đầu tiên, mắng:

- Móa, sao em lại cảm thấy chúng ta bị Phương Chính lừa gạt? Rốt cuộc tên đó có chữa khỏi bệnh cho cha hay không a? Con bà nó, em chờ muốn điên...

Tống Hiền Hòa nói:

- Lão Tam, tôn trọng đại sư chút đi! Cậu ta hoàn toàn không cần phải giúp chúng ta chữa bệnh cho cha, cậu ta đã xuất thủ, vô luận kết quả cuối cùng là thế nào, đều là có ân đối với chúng ta! Quên nên đối đãi ân nhân thế nào sao?

Tống Hiền Thành nghe được một câu hỏi kia, theo bản năng nói:

- Đối đãi ân nhân, máu chảy đầu rơi!

- Vậy mà em còn...

Tống Hiền Hòa còn đang muốn nói gì, Tống Hiền Thư bỗng nhiên hét lớn:

- Cha cử động!

Gần như là lập tức, Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thành đồng thời quay đầu nhìn về phía Tống Viễn, quả nhiên, lông mi của Tống Viễn đang động, tiếp đó, hai mắt chậm rãi mở ra!

Trong nháy mắt đó, Tống Hiền Hòa cười, Tống Hiền Thư khóc, Tống Hiền Thành thì trực tiếp quỳ xuống! Tống Hiền Thành quỳ, hướng về Nhất Chỉ sơn khấu đầu ba cái phanh phanh phanh, hét lớn:

- Phương Chính trụ trì, tôi là tên khốn, tên đần, chưa từng đi học, cái gì cũng không hiểu, vừa rồi có lời đắc tội, xin đừng trách. À ừm, chút nữa sẽ gửi cậu chút tiền hương hỏa... Ách, có vẻ như tiền của tôi không quá sạch sẽ...

Nhìn dáng vẻ vui buồn thất thường của Lão Tam, hai anh em cười lắc đầu, không thèm để ý đến hắn, vội vàng tiến đến bên cạnh Tống Viễn, múc nước lau mặt, hỏi thăm tình trạng...

Trong lúc nhất thời, ba người hung danh bên ngoài bỗng nhiên biến thành ba học sinh tốt, em bé ngoan.

Nhìn thấy một màn này, Tống Viễn lại không vui vẻ bật cười, mà là vẫy tay, để Tống Hiền Hòa đỡ mình dậy, tựa ở đầu giường, ngồi gần lò sưởi.

Ba anh em hiểu rất rõ Tống Viễn, nhìn thấy bộ dáng Tống Viễn không vui vẻ, cả đám lập tức hốt hoảng, bất an giống như đứa trẻ làm sai chuyện.

Tống Hiền Hòa mới hỏi:

- Cha, cha làm sao a? Tại sao vừa tỉnh lại đã không vui rồi?

Tống Viễn nhìn Tống Hiền Hòa, nhìn lại hai anh em, cuối cùng, giơ tay lên, chậm rãi, tát Tống Hiền Hòa một cái. Một tát này, dùng sức rất nhẹ, tốc độ rất chậm.

Nhưng Tống Hiền Hòa lại không dám tránh, trơ mặt ở đó chịu đòn, sau đó một mặt mờ mịt, không hiểu vì sao Tống Viễn lại làm như thế.

Tiếp đó, Tống Viễn giơ tay lên, ba một tiếng, tự tát bản thân một cái! Mặc dù một tát này không mạnh hơn người bình thường, nhưng thật sự đánh ra một tiếng vang giòn! Hiển nhiên là dùng hết khí lực!

Thấy cảnh này, hai anh em Tống Hiền Thư, Tống Hiền Thành lập tức gấp gáp, vội vàng kêu lên:

- Cha! Cha làm gì vậy?

Tống Hiền Hòa không kêu lên, nghiêm trọng hiện lên một vòng nghi hoặc, sau đó biến thành suy đoán, cuối cùng biến thành khẳng định, cúi đầu nói với Tống Viễn:

- Cha, chuyện của chúng con, cha biết rồi phải không?

Tống Viễn khẽ gật đầu, thở dài, khó khăn nói:

- Cha không biết nói đạo lý lớn lao gì, cha chỉ biết, con cái Tống gia, vô luận thế nào cũng sẽ không làm những chuyện thương thiên hại lý.

Nghe nói như thế, ba anh em Tống Hiền Hòa, Tống Hiền Thư, Tống Hiền Thành lập tức lộp bộp trong lòng! Chuyện thương thiên hại lý? Bọn họ có làm sao? Đương nhiên là có!

Tống Hiền Thành không phục nói:

- Cha, anh cả nói, chúng con là cướp phú tế bần, chúng con chỉ là lấy tiền của kẻ xấu, để đám trẻ nghèo chúng con sống tốt hơn mà thôi, có gì sai chứ?

Tống Viễn lắc đầu nói:

- Sao bọn họ lại là kẻ xấu?

- Cha, cha không biết, chúng con chỉ ra tay với mấy tên thương nhân lòng dạ hiểm độc, những tên này không có tên nào tốt lành. Bọn chúng bóc lột tiền của công nhân, chúng con lại dùng biện pháp khác ép bọn chúng nôn tiền ra, thế thì có gì sai? Đặt ở thời cổ đại, đây cũng là nghĩa sĩ a?

Tống Hiền Thư nói.

Tống Viễn hừ lạnh một tiếng, chất vấn:

- Vậy con ép một nhà bọn họ đến cùng đường mạt lộ, phải nhảy lầu?

Nghe một tiếng chất vấn này, Tống Hiền Thư lập tức yên lặng... Cướp tiền của người ta còn chưa tính, nhưng bức tử người ta, đây đã không còn là hiệp nghĩa.

Tống Hiền Hòa thở dài, nói:

- Cha, cha nói đúng. Kỳ thật, những năm này con đều đang nghĩ lại chuyện trước kia, rốt cuộc là anh em chúng con làm đúng hay làm sai. Ban đầu, chúng con là vì sinh tồn, cho nên không từ thủ đoạn, ăn trộm, giả ăn mày đi lừa gạt, thậm chí còn cướp của những tên trộm tên cướp khác. Nhưng sau khi chúng con có tiền, có thể sinh tồn, vẫn như cũ làm những chuyện này, vì kiếm nhiều tiền hơn, càng giở nhiều thủ đoạn, xem một số người như con mồi mà đi săn, cuối cùng làm hại bọn họ nhà tan cửa nát... Lúc đó, chúng con, đã sai.

Tống Hiền Thư nghe xong, gấp gáp, vội vàng giải thích:

- Anh cả, chuyện này không thể trách chúng ta a, chúng ta cần nhiều tiền hơn a. Không có tiền, cô nhi viện của chúng ta phải làm sao đây?

- Cô nhi viện?

Tống Viễn ngạc nhiên, hỏi.

Lúc này đầu óc của Tống Hiền Thành cũng đột nhiên linh quang, vội vàng nói giống như hiến vật quý:

- Đúng a, cha, nếu không được cha nhặt về, chúng con đã sớm chết rồi. Sao có thể giống như bây giờ, còn sống mà làm người? Sau khi anh em chúng con có tiền, mới suy nghĩ lập ra cô nhi viện, giống như cha, cho cô nhi một ngôi nhà. Ai biết lập cô nhi viện đốt tiền như thế. Một đám oắt con đều giống như bê con, ăn nhiều lắm. Cơm ăn mỗi ngày cần rất nhiều tiền. Khi đó, chúng con chưa có biện pháp kiếm nhiều tiền hơn, tiền đầu tư cũng chưa thu hồi lại, không có biện pháp, đành phải tiếp tục theo nghề cũ. Dù sao chuyện này cũng làm thuận tay a...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay