Chương 1015: Quỷ Thầ
Tống Hiền Thành cau mày một cái, thầm nói: "Không thể nào a, bình thường ta uống mấy bình cũng không có việc gì, lần này mới uống hai ngụm đã say? Hoa mắt?"
Tiếng nói vừa dứt, Lập tức nghe ngoài cửa truyền đến thanh âm, tiếp đó, cửa phòng mở ra.
Tống Hiền Thành và Tống Hiền Hòa theo bản năng nhìn qua, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc đi đến. Nhìn gương mặt mang theo nụ cười quen thuộc kia, Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thành theo bản năng hét lớn:
- Mẹ nó! Lão Nhị!
- Anh hai! Anh hiện hồn về thật à?!
Tống Hiền Thư một mặt hưng phấn chạy về, nghe lời này, lập tức sững sờ ngay tại chỗ, hiện hồn? Sau đó đột nhiên ý thức được gì, hắn cũng vội vàng kiểm tra bản thân, xem bản thân là sống hay đã chết. Đừng có mà hưng phấn chạy về, kết quả chỉ là người chết!
Hắn không nói chuyện mà cúi đầu nhìn loạn, cử động này lập tức dọa sợ Tống Hiền Thành.
Tống Hiền Thành kéo Tống Hiền Hòa nói:
- Anh cả, xong, đây thật là quỷ hồn của anh hai a! Em nghe người ta nói, người chết rồi, hồn phách sẽ tản mất, trí thông minh sẽ giảm xuống. Anh xem bộ dạng anh hai, giống như tên ngốc, khẳng định là bị tán hồn...
Tống Hiền Thư nghe xong, lập tức nổi giận, nhưng mà linh cơ khẽ động, mắt to khẽ đảo, âm trầm nói:
- Lão Tam, anh hai một mình ở phía dưới lạnh quá a, em đi cùng anh hai đi.
Nói xong, Tống Hiền Thư đi về phía Lão Tam.
Lão Tam mặc dù không sợ trời không sợ đất, đánh nhau một người có thể đánh mười người, nhưng đối mặt quỷ, hắn thật sự lạnh người! Cho dù là anh em, nhưng anh em hô hào muốn dẫn hắn xuống dưới, không sợ sao được?
Thế là Lão Tam vội vàng lui lại, hét lớn:
- Anh hai, phía dưới đã lạnh, anh đừng dẫn em theo? Em sợ lạnh.
- Không được, một người quá lạnh, em đi xuống với anh đi.
Lão Nhị bắt đầu đuổi.
Lão Tam vừa lui lại vừa gọi:
- Anh cả, cứu mạng a! Anh hai muốn kéo em xuống, anh mặc kệ sao?
Kết quả, Tống Hiền Hòa nhìn Tống Hiền Thư, nhìn lại Tống Hiền Thành, đột nhiên cười lên ha ha, ôm tay đứng bên cạnh nhìn xem, không lên tiếng.
Lão Tam nhìn thấy, khổ bức hét lớn:
- Xong, anh cả cũng bị quỷ mê hoặc.
Nói xong, xoay người chạy. Lão Nhị cười hắc hắc bắt đầu đuổi, trong lúc nhất thời, hai anh em náo loạn khắp phòng, nháo thành một đoàn.
Tống Hiền Hòa đứng bên cạnh nhìn một màn này, trên mặt là dáng tươi cười nhẹ nhõm, nhưng mà sâu trong ánh mắt vẫn có nghi hoặc, tại sao Lão Nhị lại không chết? Chẳng lẽ trước đó Phương Chính và nữ cảnh sát kia lừa bọn họ?
Nghĩ đến đây, Tống Hiền Hòa lập tức mở lời nói:
- Được rồi, Lão Nhị, đừng trêu Lão Tam. Anh có việc hỏi em đây!
Tống Hiền Hòa nói lời này, Lão Nhị Tống Hiền Thư lập tức ngừng bước chân. Lão Tam Tống Hiền Thành thì mộng bức, mắt trừng to nhìn hai người, tựa như đang nói: "Mẹ nó, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Anh hai là người hay quỷ?"
Tống Hiền Hòa nói:
- Được rồi, đừng trừng mắt như thế, Lão Nhị không chết. Quỷ không có bóng, vừa rồi là Lão Nhị trêu em thôi.
Tống Hiền Thành nghe xong, lần nữa ngây ngẩn cả người, sau đó hét một tiếng nhào tới, đẩy Tống Hiền Thư ngã nhào xuống đất, giở thủ đoạn, không ngừng sờ loạn, đồng thời cười ha ha nói:
- Ai u, đúng là sống, vẫn còn ấm a!
- Chú mày đi xuống cho anh, cỏ, sờ tới chỗ nào đấy?
Tống Hiền Thư cười mắng.
- Em đây là kiểm tra toàn thân, xem thử anh hai có còn nuôi chim không.
Lão Tam cười hắc hắc nói.
Hai anh em lại nháo một hồi, mới ngoan ngoãn ngồi ở trước mặt Tống Hiền Hòa.
Đối mặt với nghi hoặc của hai anh em, Tống Hiền Thư cũng là một mặt khổ đắng nói:
- Nói thật, em cũng không biết là xảy ra chuyện gì.
Sau đó Tống Hiền Thư kể lại một lần chuyện hắn đã trải qua.
Tống Hiền Thành hoàn toàn trợn tròn mắt, gãi gãi đầu trọc, hỏi:
- Anh hai, anh thật sự nhảy xuống?
Tống Hiền Thư gật đầu nói:
- Ừm, nhảy thật. Nếu lúc ấy anh không chết, ngộ nhỡ bị Phương Chính mang về, nói anh giết người. Rất có thể sẽ khiến cảnh sát chú ý, thậm chí còn đi điều tra rốt cuộc là hai người hăng hái làm việc nghĩa mà ngộ sát, hay là có mưu đồ giết người diệt khẩu. Nhưng mà, nếu anh cũng ngã chết, cho dù Phương Chính ăn ngay nói thật, thì sẽ có mấy người tin là anh tự sát chứ? Hơn nữa, anh dùng một đao kia tự hại mình, cũng là đang thăm dò Phương Chính, anh phát hiện cậu ta rất có lòng từ bi, anh dùng cái chết để chặn miệng cậu ta, cũng có hi vọng rất lớn. Cho nên anh làm như vậy, mà thực tế, hẳn là đã thành công.
Tống Hiền Thành gật đầu nói:
- Thành công, nhưng mà con mẹ nó em không muốn loại thành công này! Em chỉ cần anh còn sống, anh em chúng ta đều còn sống!
Tống Hiền Hòa không hành động theo cảm tính như Tống Hiền Thành, mà trầm tư một chút, sau đó hỏi:
- Em nói là lúc em tỉnh lại, ở ngay Nhất Chỉ tự?
- Đúng thế.
Tống Hiền Thư gật đầu.
Tống Hiền Hòa xoa trán, nếu nói Phương Chính đột nhiên đến chữa khỏi bệnh cho Tống Viễn, hắn còn có thể hiểu là Phương Chính là kỳ nhân ẩn thế. Như vậy, Tống Hiền Thư nhảy núi, kết quả là vẫn còn sống. Tống Hiền Thành vào biển lửa, cũng được một hòa thượng cứu mạng, hai chuyện này đã không phải kỳ nhân có thể làm được.
Nhất là khi cẩn thận phân tích chi tiết trong đó, càng có vô số thứ không có khả năng...
Tống Hiền Hòa suy đoán tất cả khả năng một lần, thậm chí còn lấy vở ra liệt kê từng cái.
Tống Hiền Thư và Tống Hiền Thành lập tức bu lại, bọn hắn hiểu rất rõ Tống Hiền Hòa, biết hắn đang làm gì. Nhưng khi Tống Hiền Hòa viết ra cái thứ nhất, Tống Hiền Thành đã không nhịn được:
- Anh cả, sao anh lại viết Quỷ Thần? Chẳng phải trước kia anh nói, trên thế giới không có Quỷ Thần hay sao?
Kết quả, Tống Hiền Hòa không nói gì, tiếp tục viết.
Cái thứ hai viết là: "Trùng hợp."
Cái thứ ba viết là: "Nhiều người."
...
Một hơi viết hơn mười cái, sau đó Tống Hiền Hòa lại bắt đầu phủ định từng cái, cuối cùng chỉ còn lại một cái, một lý do hoang đường nhất, nhưng lại chấn động nhất -- Quỷ Thần!
Nhìn đến đây, Tống Hiền Thành và Tống Hiền Thư đều trợn tròn mắt, nhưng Tống Hiền Thư không lên tiếng, chuyện của hắn nhất định là không thể dùng lý lẽ bình thường để giải thích, ngược lại là Quỷ Thần có thể giải thích rõ ràng.
Tống Hiền Thành muốn nói gì, Tống Hiền Hòa đã nói trước:
- Từ lần đầu tiên nhìn thấy Phương Chính, cậu ta đã không chịu thu tiền hương hỏa của chúng ta. Cậu ta nói tiền của chúng ta có sát khí quá nặng, chùa chiền không thu. Lúc ấy anh tưởng rằng cậu ta đang cố lộng huyền hư.
- Sau này Lão Tam nhảy vào biển lửa cứu người, kết quả lại được một hòa thượng tách đôi biển lửa mang ra ngoài. Chuyện này có chút mơ hồ, lúc đầu anh cũng không tin. Tưởng rằng có sâu xa khác...
- Nhưng chuyện Lão Nhị ngã xuống sườn núi vẫn có thể sống sót, chuyện này không thể tưởng tượng nổi. Anh cẩn thận tính toán thời gian và độ khó của việc xuống núi tìm kiếm cứu người, vô luận là đi xuống từ trên vách núi, hay là đi cầu thang, đều cần rất nhiều thời gian. Ngay sau khi Lão Nhị ngã xuống sườn núi, Phương Chính đã cùng Bao cảnh sát đi xuống, cậu ta căn bản không có thời gian xuống núi cứu người. Hơn nữa, nếu cậu ta nhảy xuống núi cứu người, Bao cảnh sát không thể không biết. Bọn họ không cần phải giấu diếm chuyện sống chết của Lão Nhị!