Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1013

Chương 1013: Điên Cuồng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1013: Điên Cuồng

Đợi những người kia tản đi, Tống Hiền Thành khóc hỏi Tống Hiền Hòa:

- Anh cả, làm sao bây giờ a? Xin cơm cũng không cho, ức hiếp người quá đáng! Chúng ta quá nhỏ, nếu trưởng thành, em nhất định có thể đánh thắng bọn chúng.

Tống Hiền Thư cắn răng nghiến lợi nói:

- Không đủ sức thì dùng vũ khí, dùng kỹ xảo đánh! Chân trần không sợ mang dép, hung ác phải sợ liều mạng! Cứ tiếp tục thế này, chúng ta sẽ bị chết đói! Thế nào cũng là chết, không bằng liều mạng với bọn hắn! Anh cả, anh nói thế nào?

Tống Hiền Hòa yên lặng gật đầu nói:

- Bọn chúng không để anh em chúng ta sống sót, anh em chúng ta cho bọn hắn chết! Nhưng mà chuyện này, không thể làm loạn, cha đã gánh thay chúng ta một lần, lần này chúng ta phải mưu tính kỹ càng rồi mới hành động! Chúng ta còn có chút tiền, ngày mai đi mua một ít quà.

- Anh cả, mua quà làm gì?

Tống Hiền Thành hỏi.

- Tặng cho bọn chúng.

Tống Hiền Hòa nói xong, tựa vào trên giường ngủ rách rưới.

Để lại Tống Hiền Thành và Tống Hiền Thư ở bên cạnh trợn mắt hốc mồm, không hiểu ý tứ của Tống Hiền Hòa.

Ngày thứ hai, Tống Hiền Hòa mua quà, dẫn theo hai anh em đi tặng cho người đánh bọn hắn, nhìn đại ca đối phương, trong ánh mắt khinh miệt còn có ý "coi như tụi mày thức thời", một chân giẫm lên trên đầu Tống Hiền Hòa và bộ mặt nhe răng cười kia, hai anh em nắm chặt nắm đấm như muốn chảy máu...

Sau khi rời đi, Tống Hiền Thư nhịn không được hỏi:

- Anh cả, anh làm gì vậy? Chúng ta đánh không lại, chẳng lẽ không thể trốn tránh bọn chúng sao?

Tống Hiền Hòa thản nhiên nói:

- Tất cả mọi người đều thấy chúng ta chỉ là một đám nhát gan. Hai đứa nói xem, nếu bây giờ đại ca của bọn chúng chết đi, sẽ có người hoài nghi chúng ta sao?

Hai anh em nghe xong, lập tức ngây ngẩn cả người.

Tống Hiền Hòa tiếp tục nói:

- Vết xe đổ của cha, anh tuyệt đối sẽ không tái phạm, ngày mai hai đứa đi làm chuyện này.

Ngày thứ hai, Tống Hiền Thư chạy đi gây sự trên địa bàn của một đại ca khác, nói là người của đại ca bên này.

Tống Hiền Thành thì làm ngược lại, ba người đều là gương mặt xa lạ, ai cũng không biết, cải trang thêm một chút, càng không ai nhìn thấu. Hai đám ăn mày kia vốn đang minh tranh ám đấu, bị bọn hắn kích động như thế, tranh đấu càng lợi hại hơn. Thậm chí đã phát sinh nhiều lần chửi nhau bên đường, cả cảnh sát cũng bị kinh động.

Cảnh sát lẫn vào, chuyện này bị ép xuống, thời gian trôi qua dần bình tĩnh lại.

Nhưng ngay lúc mọi người nghĩ là không sao, đại ca bên này ra ngoài, bỗng nhiên bị người một đao đâm chết trước cửa nhà! Theo lời nhân chứng, hung thủ ngồi đợi trước cửa hơn một giờ. Người kia rất cao, nhưng bị què, đi đường chân thấp chân cao.

Cảnh sát tiến hành điều tra, đồng thời đào ra chuyện đám ăn mày kéo bè kết phái lừa gạt tiền bạc, trong lúc nhất thời, ăn mày toàn thành đều bị quét một lần. Tổ chức ăn mày vốn lỏng lẻo lập tức bị quét cho thần hồn nát thần tính, không ai dám ngoi đầu lên làm đại ca nữa.

Mà Tống Hiền Hòa thì ném đi chân cà kheo, phi tang quần dài và áo gió trộm được, dẫn theo hai anh em một lần nữa đi tới đường phố xin cơm, lần này, không còn ai xua đuổi bọn hắn.

Từ đó, Tống Hiền Hòa dẫn theo hai anh em bắt đầu cuộc đời hắc ám của bọn hắn, châm ngôn sống của bọn hắn là: Kẻ nào không để ta sống, ta cho hắn chết!

Ba anh em không từ thủ đoạn, nhanh chóng dành dụm được một ít tiền, Tống Hiền Hòa bắt đầu đến trường, Tống Hiền Thư và Tống Hiền Thành học được hai ngày thì bị nhà trường đuổi học vì đánh nhau. Nhưng hai người lại đánh ra danh tiếng, thành côn đồ nổi danh, vậy mà cũng lăn lộn phong sinh thủy khởi.

Mỗi năm trôi qua, Tống Hiền Thành càng ngày càng cao lớn như ước nguyện của hắn, Tống Hiền Thư thủy chung không cao lên được, nhưng lâu ngày lăn lộn đánh nhau, sức chiến đấu của hắn vô cùng mạnh mẽ, lại thêm tính hung hãn như chó sói, cứ thế đánh cho lưu manh toàn thành cúi đầu thuần phục.

Thành tích của Tống Hiền Hòa vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của thầy giáo trong trường, một đường học tập, tiến thẳng lớp chuyên sâu ở đại học danh tiếng. Đến lúc hắn ra trường, đã là thạc sĩ song ngành tâm lý học, tài chính học!

Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn âm thầm bày mưu nghĩ kế, cùng hai anh em kiếm được rất nhiều tiền bẩn, ba anh em càng kiếm càng nhiều tiền, nhưng tội nghiệt trên người cũng càng ngày càng nặng.

Nhưng có chuyện làm Phương Chính kinh ngạc, ba anh em xưa nay vậy mà không hề làm loạn, mặc dù bọn hắn không từ thủ đoạn, nhưng rất ít khi hại đến mạng người. Hơn nữa, bọn hắn cũng chưa từng ra tay với người bình thường, mà chỉ tập trung hạ thủ với những kẻ làm giàu bất nhân. Uy bức lợi dụ, bắt cóc gì đó, không từ thủ đoạn.

Hết lần này tới lần khác, ba anh em này rõ ràng rất có tiền, lại sống như vắt cổ chày ra nước, ngoại trừ chi tiêu sinh hoạt bình thường, đầu tư bản thân, những chuyện khác một đồng tiền cũng không tiêu.

Không ăn chơi đàng điếm, không bài bạc rượu chè, đơn giản là cần kiệm không thể tưởng tượng nổi!

Cũng may, một lần đối thoại đã giải thích hết thảy.

Một lần Tống Hiền Thành uống say, ôm tiền, cười ha ha nói:

- Các anh nói xem, lúc cha ra ngoài, nhìn thấy chúng ta phong quang thế này, nhiều tiền như vậy, sẽ rất vui vẻ phải không?

- Chắn chắn, chúng ta thành công như vậy, khẳng định là cha vô cùng cao hứng. Nhưng mà tiền này ở đâu ra, chúng ta phải nghĩ kỹ, ít nhất là không thể ăn ngay nói thật.

Lão Nhị nói.

Tống Hiền Hòa nói:

- Không có việc gì, anh đã thông qua quan hệ bắt đầu tẩy trắng số tiền này, chờ cha ra ngoài, số tiền này đã sạch sẽ, đưa hết cho cha. Cha vì chúng ta mà khổ một đời, cũng nên để chúng ta hiếu thuận cha một chút.

Ba anh em liên tục gật đầu, Tống Hiền Thành càng tự tin cười nói:

- Trước kia là cha bảo hộ chúng ta, sau này chúng ta bảo hộ cha! Để em xem trên thế giới này, còn ai dám đánh cha ngay trước mặt em!

Nói xong, hắn bày ra khối lớn cơ bắp của bản thân.

...

Hình tượng lại đổi, Tống Viễn ra tù, ba anh em đến đón Tống Viễn. Đúng như Tống Hiền Hòa nói, hắn thật sự tẩy trắng số tiền, cũng dẫn theo hai anh em ẩn cư sau màn, giống như một người thành đạt, ngày ngày dẫn theo Tống Viễn du sơn ngoạn thủy.

Tống Viễn rất vui vẻ, nhìn thấy ba đứa trẻ ngoan đã trưởng thành, nằm mơ cũng bật cười. Điều duy nhất làm hắn không vui chính là ba tên này vậy mà đều chưa kết hôn, không cho hắn bồng cháu trai...

Kết quả, thấy hắn ôm tâm sự, ngày thứ hai, ba anh em triển hết mã lực đi ra ngoài tán gái, ngày thứ ba đã dẫn về từng người bạn gái cho Tống Viễn xem. Tống Viễn xem, vô cùng vui vẻ, nhưng vẫn để ba người bọn hắn tự lựa chọn, hắn không can thiệp.

Một tháng sau, ba anh em đồng thời kết hôn, hôn lễ vô cùng long trọng!

Nhưng cũng trong một ngày này, Tống Viễn xảy ra tai nạn xe cộ, lập tức biến thành người thực vật. Ba anh em hủy bỏ hôn lễ, sau khi chia tay bạn gái, ba anh em đưa cha đi khắp thế giới cầu y, dù đã thuê bác sĩ và y tá, nhưng ba người cũng chia nhau ra, ngày đêm chăm sóc bên cạnh Tống Viễn. Tựa như giao Tống Viễn cho bất kỳ ai, bọn hắn cũng đều không yên lòng.

Đáng tiếc, một trận tai nạn này, tình trạng của Tống Viễn trầm trọng hơn bọn hắn tưởng tượng rất nhiều, đi khắp thế giới cũng không thể chữa khỏi. Đi một lần hết mấy năm, mãi cho đến hiện tại.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay