Chương 1011: Thiện Ác
Tống Hiền Hòa không kể lại chuyện ban ngày, tựa như chưa từng xảy ra.
Buổi tối, cả nhà đang ăn cơm tối, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng kêu.
Họ Thường dẫn theo vợ và hai người anh em đi tới, vừa vào sân nhỏ đã la lên, đến cửa, trực tiếp một cước đạp đổ cửa nhà, hét lớn:
- Tống Viễn, mày nuôi dạy con trai ngoan! Nếu hôm nay mày không cho chúng tao một cái công đạo, tao đập nhà mày!
Tống Viễn có chút bối rối, để đũa xuống, hỏi:
- Chuyện này... Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
- Xảy ra chuyện gì? Mày giả hồ đồ với tao đúng không? Đập!
Em trai của người đàn ông họ Thường rống to một tiếng, lập tức lật ngược cái bàn, bát đũa rơi đầy đất, Tống Hiền Thành vẫn là còn nhỏ, thấy cảnh này, oa một tiếng lập tức khóc lên.
Tống Hiền Thư vội vàng dỗ hắn, Tống Hiền Hòa thì im lặng đứng ở sau lưng Tống Viễn, hắn biết, trong nhà này, ngoại trừ cha, hắn là lớn nhất, hắn là người duy nhất có thể giúp một tay.
Thấy cảnh này, họ Thường lập tức tức giận, thằng nhóc choai choai này còn chưa sợ sao? Xem ra hắn vẫn chưa đủ hung ác a!
Tống Viễn cũng tức giận nói:
- Các anh làm gì thế? Có chuyện gì không thể nói?
- Chuyện gì không thể nói? Thằng út nhà mày đuổi bắt gà mái nhà tao, dọa gà mái kinh sợ không đẻ trứng được, mày không biết chuyện này sao? Tao có tâm đến tìm chúng mày lý luận, thằng nhãi con nhà mày còn dám cầm dao đuổi tao, mày nói xem chuyện này có nói được không?
Người đàn ông họ Thường nói.
Tống Viễn cau mày nói:
- Anh muốn thế nào?
- Rất đơn giản, thằng nhóc nhà mày hù dọa gà mái nhà tao, mày phải bồi thường cho tao một con gà mái! Đám nhỏ nhà mày không biết lễ phép, cầm dao hù dọa tao, chuyện này quá không ra gì. Mày để tao dạy dỗ nó một trận, tao đánh cho nguôi giận, chuyện này dừng ở đây. Nếu không, hừ hừ...
Họ Thường ngừng nói, anh em của hắn đã quơ lấy mã tấu mà đi tới, một bộ dáng hung hãn muốn đích thân động thủ.
Tống Viễn nhìn thấy, trong lòng run lên. Trong nhà này, trừ hắn ra còn lại đều là trẻ nhỏ. Làm sao chịu được đám người như lang như hổ này đánh đập? Mắt thấy đối phương đang muốn động thủ, Tống Viễn vội vàng nhảy ra rống to một tiếng:
- Có chuyện gì các anh cứ nhằm vào tôi, đừng động đến đám nhỏ!
- Đây là mày nói đấy! Đánh cho tao!
Họ Thường vung tay lên, hai tên anh em lập tức vung nắm đấm đánh tới. Tống Viễn mệt nhọc một ngày, vốn đã không có bao nhiêu sức lực. Bây giờ lại lo lắng cho con, đối mặt ba tên côn đồ, nào phải là đối thủ? Thế là dứt khoát ôm đầu, mặc cho bọn hắn đánh, vừa chịu đòn, vừa hô hào:
- Hiền Hòa, để hai em xoay người sang chỗ khác, không được nhìn!
- Cũng nhiều sức ha? Đánh cho tao!
Họ Thường vừa nói, lại đạp xuống một cước.
Tống Viễn biết đám nhỏ nghe lời, nghĩ rằng Tống Hiền Hòa nhất định sẽ như thường ngày, dẫn theo hai em nhỏ xoay người tránh đi không nhìn. Nhưng mà lần này, hắn tính sai.
Tống Hiền Hòa không nghe lời, ngược lại còn dẫn theo hai em trai, cứ như vậy đứng nhìn, vừa nhìn, vừa khẽ nói với hai đứa em:
- Nhìn thật kỹ, vì chúng ta nhỏ yếu, nên chúng ta mới bị người khác ức hiếp. Cha bị đánh, chúng ta đều bất lực, nhớ kỹ một màn này, nhớ kỹ ngày hôm nay, chúng ta phải mạnh lên!
Tống Hiền Thư gật đầu, Tống Hiền Thành mặc dù không hiểu chuyện lắm, nhưng cũng hiểu được, cha bị đánh! Thế là siết chặt nắm đấm, thấp giọng nói:
- Chờ em lớn lên!
Họ Thường bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía ba đứa trẻ, chuyện ban ngày nhắc nhở hắn, ba thằng nhóc này rất biết gây phiền toái, cho nên hắn phải trông chừng cẩn thận, tránh để đám nhóc chạy đi lấy dao, gây phiền phức cho bọn hắn. Kết quả, nhìn thấy ba thằng nhóc này đứng thành một hàng, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm bọn hắn, cũng không biết vì sao, trong lòng đột nhiên có chút rét run. Nghĩ đến Tống Hiền Thư điên cuồng lúc sáng, trong lòng càng thêm bất an.
Nhưng họ Thường nghĩ lại tuổi tác của ba đứa trẻ, lập tức lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, ngược lại, bị dáng vẻ của ba đứa trẻ chọc giận. Đánh chưa hết giận, thế là âm dương quái khí nói:
- Tống Viễn, đã nói với mày rồi, không nên nhận nuôi loại sói con này, chỉ làm liên lụy mày thôi!
- Ngậm miệng, Chúng không phải lũ sói con! Chúng là con trai tao!
Tống Viễn vốn đã bị đánh kêu cũng kêu không thành tiếng, bỗng nhiên gào thét một tiếng, một tiếng này quả thực đã dọa cho anh em nhà họ Thường nhảy dựng. Ngay sau đó là tức giận vô biên, ba người lại bị một tên phế vật dọa sợ, cũng quá mất mặt đi!
Thế là ba người càng đánh hung ác hơn, lúc đánh người, họ Thường cũng quên mất mắng chửi người, hành hung một trận, lúc này mới hùng hùng hổ hổ dẫn theo đám anh em rời đi.
Chờ bọn hắn đi, Tống Hiền Hòa vội vàng chạy qua đỡ Tống Viễn dậy, Tống Hiền Thư tức giận nói:
- Cha, con nhớ kỹ bọn chúng, ngày nào đó con sẽ báo thù cho cha!
Tống Viễn nghe xong, vẻ mặt lập tức nghiêm túc, gọi ba anh em lại một chỗ, nói:
- Ba người các con nghe kỹ lời cha, chuyện hôm nay dừng ở đây, không cho phép làm loạn vì chuyện này nữa, có biết không?
- Cha, bọn chúng là thấy chúng ta dễ ức hiếp nên mới tới, Lão Tam không có đuổi gà mái nhà bọn chúng.
Tống Hiền Hòa nói.
Tống Viễn gật gật đầu, xoa đầu Lão Tam nói:
- Con trai của cha, cha hiểu rõ, các con sẽ không đuổi bắt gà nhà bọn họ. Cha tin tưởng các con. Các con còn nhỏ, chỉ cần các con không có việc gì, không sao cả. Một con gà mái mà thôi, sau này cha cố gắng làm việc, kiếm nhiều tiền một chút, nuôi một con khác là được.
Nghe nói thế, Tống Hiền Thành đơn thuần gật đầu, nghĩ là nuôi một con gà mái rất dễ dàng. Nhưng mà Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thư lại không lên tiếng, Tống Hiền Thư thì mang thù. Tống Hiền Hòa thì rất tinh tường, chuyện này không chỉ là chuyện một con gà, nếu tiếp tục như vậy, họ Thường đã có thể dùng phương pháp này cướp đi một con gà mái, càng có thể tiếp tục dùng phương pháp này cướp con thứ hai!
Hơn nữa, họ Thường có thể đánh Tống Viễn một lần thì có thể đánh lần thứ hai! Thậm chí đập nhà bọn họ!
Một ngày không giải quyết bọn hắn, mái nhà này không cách nào yên ổn!
Một ngày này, Tống Hiền Hòa không nói gì, chỉ giúp Tống Viễn xoa vết thương. Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai, Tống Viễn đau đến nhe răng trợn mắt vẫn cố đứng lên đi làm công.
Tống Hiền Hòa cũng ngồi dậy, vỗ vỗ Tống Hiền Thư và Tống Hiền Thành, đánh thức hai đứa em trai.
Tống Hiền Thư nhìn thấy cha đã đi làm, mặt lập tức lộ ra hung quang, kêu lên:
- Anh cả, Lão Tam bị đánh, cha cũng bị đánh! Chuyện này em không thể nhịn!
Tống Hiền Thành nói:
- Em cũng tức giận, anh hai, anh nói làm sao bây giờ?
Tống Hiền Thư nói:
- Anh muốn giết chết bọn chúng!
Tống Hiền Thành sờ sờ mặt sưng nói:
- Nhưng mà chúng ta đánh không lại bọn chúng a.
- Giết người không nhất định là phải dùng nắm đấm.
Đúng lúc này, Tống Hiền Hòa dùng một thanh âm trầm thấp không thuộc về trẻ con nói ra.
- Anh cả, vậy chúng ta làm sao bây giờ?
Ánh mắt Tống Hiền Thư sáng lên, hỏi.
Tống Hiền Hòa kéo hai người lại gần, thấp giọng nói gì đó, sau đó ánh mắt hai anh em đều sáng lên, Tống Hiền Thành cười hắc hắc nói:
- Cứ làm như vậy!
Ba anh em ăn nhịp với nhau, sau đó đi xuống bếp làm việc. Mặc dù việc nhà nông không cần bọn hắn lo, nhưng mà dọn phòng, nấu cơm là vẫn phải làm.