Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1010

Chương 1010: Ức Hiế

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1010: Ức Hiế

Tống Hiền Hòa đã 5 tuổi, bắt đầu giúp cho gà ăn, Tống Hiền Thư cũng muốn giúp, lại bị Tống Hiền Hòa đuổi ra một bên. Lúc này, người đàn ông trở về, trong ngực lại ôm một cái tã lót!

- Hiền Hòa, Hiền Thư, xem cha mang gì về cho các con đây?

Người đàn ông cười nói.

Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thư lập tức chạy tới, nhìn thấy trong tã lót là một đứa trẻ, hai tên nhóc lập tức ngây ngẩn cả người.

Tống Hiền Thư cau mày nói:

- Cha, nhà chúng ta ăn không đủ ăn, lại có thêm một em trai, sau này phải làm sao a?

Người đàn ông lập tức ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới Tống Hiền Thư sẽ có phản ứng này. Tống Hiền Hòa bên cạnh lại nói:

- Đồ đần, có em trai rất tốt, em trai có thể chơi với em. Đến lúc đó, em sẽ không nhàm chán.

Nghe lời này, Tống Hiền Thư vội vàng gật đầu, cao hứng vỗ tay.

Người đàn ông lại tràn đầy áy náy nhìn Tống Hiền Hòa, bất đắc dĩ xoa xoa đầu Tống Hiền Hòa, lại đi ra ngoài.

Hình tượng không ngừng biến hóa, người đàn ông cõng Lão Tam, ôm Lão Nhị, dẫn theo Lão Đại, dắt trâu già đi cày.

Người đàn ông dùng một đòn gánh, chọn hai cái khung lớn, phía trước là Lão Tam, phía sau là Lão Nhị, Lão Đại giúp vác theo một cái cuốc, người một nhà cùng nhau lên núi.

Đám trẻ không ngừng lớn lên, thân thể của người đàn ông lại là một ngày không bằng một ngày, thân thể vốn thẳng tắp cũng bắt đầu dần dần uốn lượn. Rõ ràng chỉ mới ba bốn mươi tuổi nhưng lại có một gương mặt tràn đầy nếp nhăn...

Khi Tống Hiền Hòa 12 tuổi, Tống Hiền Thư 11 tuổi, Tống Hiền Thành 9 tuổi. Người đàn ông ra ngoài làm nông, ngay một ngày này, một người đàn ông hàng xóm đột nhiên đi tới Tống gia, một tay nắm cổ áo Tống Hiền Thành, la hét muốn gặp Tống Viễn, cũng chính là cha của ba người.

Tống Hiền Hòa thấy vậy, vội vàng hỏi:

- Chú Thường, có chuyện gì? Chú bắt em trai con làm gì? Cha con ra ngoài làm ruộng, có chuyện gì chú nói với con đi. Còn nữa, có thể thả em trai con xuống được không.

Khi đang nói chuyện, Tống Hiền Hòa nhìn thấy mặt Tống Hiền Thành sưng vù, trên má còn có một dấu tay màu đỏ!

Tống Hiền Hòa híp híp con mắt, trong mắt lập tức tóe ra lửa giận.

- Thả em trai mày? Ha ha! Thằng oắt con mày còn tức giận sao? Thằng nhãi nhà chúng mày đây đuổi bắt gà mái nhà tao, làm gà mái không đẻ được trứng, tổn thất lớn bao nhiêu, mày biết không? Tao đánh nó một trận, mày còn tức giận sao?

Người hàng xóm nói đến đây, lại đưa tay tát Tống Hiền Thành một cái.

Tống Hiền Thành chỉ mới 9 tuổi, một tát này đánh tới, đánh cho khóe miệng ứa máu, oa một tiếng lập tức khóc lên.

Tống Hiền Hòa hét lớn:

- Ông dừng tay ngay! Thả em trai tôi ra! Không phải chỉ là trứng gà sao? Cùng lắm chúng tôi bồi thường là được!

- Bồi thường? Đám quỷ nghèo chúng mày bồi thường được sao? Tao đã nói từ sớm, Tống Viễn không nên thu nuôi đám sói con chúng mày, không nghe, hiện tại hay rồi, bị ba người chúng mày liên lụy, cả thằng ăn xin cũng không bằng!

Họ Thường thở phì phò nói.

Lời này vừa nói ra, Tống Hiền Thư, Tống Hiền Thành lập tức ngây ngẩn cả người, đồng loạt nhìn về phía Tống Hiền Hòa, tựa như đang hỏi: "Anh cả, chúng ta đều là được cha nhặt nuôi?"

Tống Hiền Hòa nhìn ánh mắt của hai đứa em, trong lòng run lên, vội vàng nói:

- Đừng nghe ông ta nói bậy, chúng ta đều là con ruột của cha.

- Nói bậy?

Họ Thường đang muốn nói tiếp, lại nhìn thấy sâu trong ánh mắt phẫn nộ của Tống Hiền Hòa hiện lên vẻ điên cuồng, tựa như nếu hắn còn dám nói thêm một câu về chuyện này, Tống Hiền Hòa sẽ cắn chết hắn!

Gần như là đồng thời, Tống Hiền Hòa nói:

- Chú Thường, người sống phải chịu trách nhiệm cho lời mình nói, có mấy lời có thể nói, có mấy lời không thể nói bừa. Chú phải nghĩ kỹ trước khi nói!

Khi đang nói chuyện, ánh mắt Tống Hiền Hòa càng thêm điên cuồng.

Người đàn ông họ Thường nuốt ngụm nước bọt, hừ hừ hai tiếng nói:

- Oắt con, mày hù dọa ai đấy?

Nói thì hung ác, nhưng hắn vẫn là không dám nói tiếp, đổi giọng nói:

- Bất kể thế nào, gà mái nhà tao không đẻ được trứng, chúng mày nhất định phải bồi thường! Con gà này tao mang đi!

Nói xong, người đàn ông họ Thường lập tức chạy tới bắt lấy con gà mái duy nhất của Tống gia.

- Anh cả?!

Tống Hiền Thư gấp gáp! Tống gia quá nghèo, con gà mái này chính là bảo bối của nhà bọn họ, bảo bối duy nhất có thể cho cả nhà nhìn thấy hi vọng, cung cấp một chút đồ mặn! Nếu bây giờ bị bắt đi, vậy nhà bọn hắn thật sự là chỉ có bốn bức tường!

Tống Hiền Hòa lắc đầu, không để hắn làm bừa, mặc cho họ Thường đi bắt gà.

Vì muốn bắt gà, người đàn ông họ Thường mới thả Tống Hiền Thành xuống, nhìn thấy vậy, Tống Hiền Thư đột nhiên quay người xông vào trong nhà, không bao lâu sau, cầm một thanh dao phay vọt ra, rống to một tiếng:

- Ông dám bắt gà nhà tôi, tôi liều mạng với ông!

Nghe nói thế, người đàn ông họ Thường giật nảy mình, nhìn thằng nhóc gầy yếu cầm dao phay lao ra này, hắn rất muốn chế giễu một phen, nhưng khi hắn nhìn thấy thằng nhóc này thật sự cầm dao xông tới, sợ đến lập tức từ bỏ đuổi bắt gà mái, nhìn Tống Hiền Hòa lớn nhất mà kêu lên:

- Lão Đại Tống gia, em trai mày làm thế này, mày mặc kệ sao?

Tống Hiền Hòa thản nhiên nói:

- Em trai tôi hù dọa gà mái nhà chú, chú cũng đã hù dọa gà mái nhà chúng tôi, bây giờ hòa nhau. Chú Thường, chú nên đi đi, nếu không, em trai tôi nổi điên lên, tôi cũng không ngăn được.

Nghe nói thế, họ Thường tức giận không ít, nhưng nhìn đến Tống Hiền Thư cầm dao phay, vẫn là giậm chân một cái, đi, nhưng khi đi tới cửa lớn, giận dữ quay đầu lại nói:

- Ba thằng nhãi con chúng mày chờ đó cho tao! Chuyện này chưa xong đâu!

- Lão Nhị, sau nay phải trông chừng Lão Tam, không được để nó chạy loạn.

Tống Hiền Hòa nói.

Tống Hiền Thư nghe xong, tranh thủ thời gian buông dao phay xuống, nói:

- Vâng, anh cả.

- Anh cả, em không có đuổi gà mái nhà ông ta, em chỉ đứng nhìn từ xa. Sau đó ông ta trực tiếp bắt lấy em, nói em hù dọa gà mái nhà ông ta, bắt em bồi thường. Em không bồi thường, ông ta lập tức đánh em, sau đó chạy đến đây.

Tống Hiền Thành mặc dù chỉ mới 9 tuổi, nhưng làm con nhà nghèo nên đã sớm biết lo liệu việc nhà, cũng hiểu nhiều chuyện, cho nên kể lại cũng mạch lạc rõ ràng.

Tống Hiền Hòa nghe vậy, vỗ vai Tống Hiền Thành nói:

- Anh biết, người Tống gia chúng ta sẽ không làm loại chuyện này, không phải loại người trộm vặt móc túi!

Tống Hiền Thư cũng nói:

- Không sai, người nhà chúng ta, sẽ không làm loại chuyện này. Khẳng định là họ Thường kia nhìn thấy cha vắng nhà, muốn nhân cơ hội cướp gà mái nhà chúng ta. Nếu thật sự để ông ta mang đi, đoán chừng là không đòi lại được. Hơn nữa, chúng ta còn phải mang tiếng xấu.

Tống Hiền Thành cúi đầu, nắm chặt nắm đấm nói:

- Đều tại em, em quá nhỏ, quá gầy, đánh không lại ông ta. Sau này em sẽ ăn cơm nhiều hơn, em muốn thật khỏe mạnh, kẻ nào đánh em, em đánh kẻ đó!

Tống Hiền Hòa nhìn hai đứa em trai, thở dài, không nói gì nữa, chỉ có điều, sâu trong ánh mắt vẫn có chút lo lắng. Nhà hắn đã bị để ý tới, hắn có cảm giác, hết thảy chỉ là bắt đầu.

Chạng vạng tối, Tống Viễn về, làm ruộng một ngày hắn mệt muốn chết rồi. Tống Hiền Hòa đưa nước cho Tống Viễn, Tống Hiền Thư đang nấu cơm, Tống Hiền Thành đang nhóm củi.

Tống Viễn thấy vậy, cười thỏa mãn, mệt mỏi một ngày cũng đáng giá.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay