Chương 1009: Phật Tổ? Phương Chính?
- Anh cả, anh nói như vậy, em cũng cảm thấy Phương Chính kia giống như Phật Tổ. Hình như Phương Chính cũng có một Đồng Tử a?
Lão Tam chỉ là không thích suy nghĩ, hoặc là cơ bắp nhanh hơn đầu óc. Nhưng không có nghĩa là hắn không biết suy nghĩ!
Tống Hiền Hòa híp mắt, gật gật đầu. Từ lần đầu gặp Phương Chính, hắn đã cảm thấy hòa thượng này không đơn giản. Lúc hắn giết người diệt khẩu ở trên núi, đối mặt với Phương Chính, lúc ấy hắn chỉ cảm thấy ánh mắt Phương Chính thâm bất khả trắc, lại tựa như có thể thấu thị, nhìn thấu hết thảy.
Nhưng mà lúc ấy hắn không nghĩ nhiều, chỉ coi là ảo giác. Bây giờ suy nghĩ kỹ một chút, ánh mắt kia rõ ràng là một Phật Đà đang nhìn một tội nhân! Chỉ có điều, dường như Phật Đà này cũng không vội, đang an tĩnh chờ gì đó.
Hắn đang chờ điều gì chứ?
Tống Hiền Hòa mơ hồ có cảm giác, hòa thượng kia đang chờ hắn! Hoặc là đang chờ bọn hắn!
Vừa nghĩ tới đó, Tống Hiền Hòa chỉ thấy toàn thân bứt rứt, theo bản năng ngẩng đầu nhìn trần nhà, tựa như trong thăm thẳm có ai đó đang nhìn hắn.
Vào đêm, trên Nhất Chỉ sơn.
- Ta đang ở đâu đây?
Lão Nhị một mặt mờ mịt ngồi xuống, ánh mắt mê mang, sau đó, ánh mắt ngưng tụ, cảnh giác nhìn bốn phía.
- A Di Đà Phật, thí chủ, đã tỉnh, mau xuống núi đi thôi.
Đúng lúc này, một thanh âm nhàn nhạt vang lên.
Lão Nhị nghe xong, đột nhiên xoay người sang chỗ khác, chỉ thấy dưới ánh đèn mờ, có một hòa thượng áo trắng ngồi ở cửa, mắt nhìn bên ngoài. Hắn chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng, nhưng chỉ một bóng lưng như thế, hắn lại nhìn đến toàn thân nhẹ nhõm.
Nhưng mà lập tức, hắn cũng bị bóng lưng này làm khôi phục ký ức, kinh ngạc nói:
- Ta... Chẳng phải ta đã ngã xuống sườn núi chết rồi sao? Không đúng, ta không chết!
Lão Nhị sờ sờ thân thể, sau đó hỏi:
- Cậu là Phương Chính trụ trì?
Phương Chính chậm rãi xoay người lại, khẽ gật đầu nói:
- Thí chủ, xuống núi đi.
- Thế nhưng mà, tôi...
Lão Nhị không biết vì sao, Phương Chính càng bình thản, lòng hắn càng bất an. Lại nghĩ tới hình tượng khi hắn ngã xuống sườn núi, đánh chết hắn cũng không tin bản thân còn sống! Vách núi cao như vậy, ai có thể cứu hắn?
- Có nghi hoặc gì, có thể đi hỏi Phật Tổ. Nếu không có, xuống núi đi.
Phương Chính lại bắt đầu đuổi người.
Lão Nhị đứng lên, sờ sờ bụng, vết dao đâm lúc trước vẫn còn ẩn ẩn nhói đau, nhắc nhở hắn hết thảy đều không phải là mộng. Hắn còn muốn hỏi Phương Chính điều gì, lại phát hiện, Phương Chính đã đứng dậy đi ra bên ngoài.
Lão Nhị vội vàng đứng lên, đi theo sau, nhìn thấy Phương Chính đã tiến vào Phật Đường, ngồi đằng sau cái mõ thật to kia, gõ, đông! ~ Đông! Đông!
Lão Nhị nghe tiếng mõ tràn ngập rung động và tiếng niệm kinh mang theo Phật vận này, lại nghĩ tới kinh nghiệm sống chết trước đó, trong thoáng chốc, hắn tựa như thấy được điều gì, nhưng lại nghĩ không ra, nhìn không thấu.
Cảm giác mê mang trong lòng càng đậm, chậm rãi đi vào Phật Đường, quỳ gối trên bồ đoàn, ngẩng đầu nhìn tượng Phật, chắp tay trước ngực, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Trong nháy mắt đó, hắn chỉ cảm thấy toàn thân trở nên linh hoạt kỳ ảo, trong mơ hồ cả người tựa như đằng không mà lên, bay lên cửu tiêu. Lại tựa như sinh tử luân hồi, vô tận ký ức hiện lên trong đầu.
Cùng lúc đó, Phương Chính chậm rãi mở hai mắt ra, trong mắt lóe lên ánh sáng -- Nhất Mộng Hoàng Lương!
Sau một khắc, hình tượng trước mắt Phương Chính biến chuyển.
- Oa! Oa! Oa!
Một tiếng trẻ con khóc vang lên bên tai.
Hình tượng có chút mơ hồ, tựa như là bị nước mắt làm nhòe, chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mơ hồ.
- Xin lỗi con, mẹ thật sự không nuôi nổi con. Mẹ cũng không sống được bao lâu, chỉ hi vọng có người hảo tâm có thể thu nuôi con, cho con một mái nhà. Thật xin lỗi...
Bóng người kia tựa hồ cũng đang khóc, vừa nói vừa lui, cuối cùng, biến mất trong tầm mắt.
Trong nháy mắt đó, Phương Chính có thể cảm nhận được, đứa trẻ đang liều mạng gào khóc, chỉ tiếc nó quá nhỏ, quơ tay nhỏ nhưng cái gì cũng không bắt được, chỉ có thể gào khóc không ngừng, lớn tiếng gào khóc, gào khóc rách cổ họng!
Người khác có lẽ không hiểu đứa trẻ đang kêu gì, nhưng Phương Chính nghe hiểu, nó đang kêu: "Mẹ! Trở về!"
Một khắc này, nội tâm Phương Chính cũng đau nhức theo, bởi vì hắn cũng là đứa trẻ bị bỏ rơi, hắn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và thống khổ của đứa trẻ. Một đứa trẻ sắp mất mẹ, bất lực, tuyệt vọng, thống khổ! Nhiệt độ không khí xung quanh cũng tựa như càng ngày càng thấp, càng ngày càng lạnh.
Thế giới này, lạnh lẽo quá!
Hình tượng chìm vào bóng tối, lúc sáng lên lần nữa...
Phương Chính vẫn cảm thấy vô cùng rét lạnh, tựa như máu cũng sắp đọng lại, rét lạnh này, không chỉ là nhiệt độ không khí, mà còn có tuyệt vọng trong lòng.
- Lại là một đứa trẻ đáng thương.
Một giọng ôn hòa bỗng nhiên vang lên, thanh âm kia vô cùng ấm áp, tựa như mặt trời trong ngày đông. Một câu, Phương Chính nghe mà toàn thân run lên...
Đứa trẻ từ từ mở mắt, nhìn thấy một người đàn ông trung niên tiến lại, với đôi mắt vô cùng dịu dàng, vô cùng từ bi. Không biết vì sao, nhìn thấy đôi mắt này, đứa trẻ không khóc, mà theo bản năng vươn tay ra.
- Được rồi, nếu không có ai nhận con, vậy cha nhận. Sau này con tên là Tống Hiền Thư.
Người đàn ông mỉm cười, ôm lấy đứa trẻ.
Cảm nhận được hơi ấm của người đàn ông, đứa trẻ bỗng nhiên cười.
Người đàn ông cười ha ha nói:
- Ai u, không lớn nhưng rất khỏe nha. Con còn có một anh trai, nó tên là Tống Hiền Hòa.
Khi đang nói chuyện, người đàn ông ôm đứa trẻ rời đi.
Hình tượng tối đi, lúc sáng lên lần nữa.
- Hiền Hòa, đến xem, con có thêm một người em trai. Sau này con chính là anh cả, phải chăm sóc em trai nha.
Người đàn ông mỉm cười, đưa đứa trẻ đang ôm trong ngực cho một đứa trẻ khác lớn hơn một tuổi.
Đứa trẻ kia nghe xong, lập tức chạy tới, kêu oa oa:
- Em trai! Em trai!
Hình tượng lại đổi, một nháy mắt, đứa trẻ đã trưởng thành, một đứa ba tuổi một đứa hơn một tuổi.
Lúc ăn cơm, trên bàn cũng không có gì, chỉ có một củ khoai tây, một bát canh rau.
Tống Hiền Hòa và Tống Hiền Thư ngồi ở nơi đó, trước mặt có nửa củ khoai tây, một người ăn một miếng, Tống Hiền Hòa chỉ ăn từng chút, Tống Hiền Thư không hiểu chuyện, gặm từng ngụm từng ngụm. Đợi đến khi ăn xong, nửa củ khoai tây lớn đều bị Tống Hiền Thư ăn hết...
Người đàn ông nói:
- Hiền Hòa, con ăn cái này đi.
Khi đang nói chuyện, đưa khoai tây trong tay cho Tống Hiền Hòa, Tống Hiền Hòa lại lắc đầu nói:
- Không muốn, cha, gần đây con không thoải mái, ăn không vô. Mỗi ngày cha phải làm việc, nên ăn nhiều một chút, em trai cũng đang tuổi lớn, cũng nên ăn nhiều một chút. Chờ con trưởng thành, chúng ta có thể cùng làm việc, đến lúc đó, chúng ta ăn một bữa hai củ khoai tây!
Người đàn ông nghe xong, con mắt lập tức ẩm ướt, cũng không biết là bị cảm động hay là áy náy với hai đứa trẻ này. Chỉ có Tống Hiền Thư vẫn nghiêng đầu, chuyện gì cũng không hiểu...
Hình tượng biến hóa lần nữa, đứa trẻ lại trưởng thành mấy phần.