Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1008

Chương 1008: Phật Tổ Giáng Phàm Trứng Không Lông (2 Chương)

schedule ~25 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1008: Phật Tổ Giáng Phàm Trứng Không Lông (2 Chương)

- Móa, kia là nhà tôi!

Tống Nhị Cẩu lên núi hóng chuyện vui thấy cảnh này, hét lớn!

Tống Hiền Hòa và lão Tam đang lên núi chuẩn bị lục soát thi thể của lão Nhị cũng đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy chỗ khói đen bốc lên thì quát to một tiếng rồi quay người chạy ngược về. Hai người còn chưa ra khỏi làng, cố chạy thật nhanh đến hiện trường.

Mà giờ phút này nhà Tống Nhị Cẩu đã bị lửa lớn đốt lại thêm gió lớn thổi xuống khiến lửa cháy lan sang đống rơm rạ bay toán loạn che cản toàn bộ căn phòng, ai cũng không vào được! Người ở trong cũng không ra được.

- Ba !

Lão Tam vừa xem xét vừa kích động hét to, còn tranh thủ chạy đi tìm nước.

Tống Hiện cũng đến trước cầm lấy cây chổi ra sức đập lửa.

Nhưng ngày đông làm vật khô hanh, một khi lửa đã bốc lên thì không thể cản được, thậm chí càng lúc càng to, nhìn mắt thường cũng thấy căn phòng như biến thành một ngọn đuốc cực đại.

Lão Tam và mấy người thôn dân mang nước tới thì đã không cần nữa!

- Lão Tam, qua đây đi!

Tống Hiền Hòa rống to một tiếng, sau đó giật thùng nước trong tay lão Tam tự đổ lên người mình, cởi áo lông ra che lên đầu, nói:

- Lão Nhị không ở đây, nếu như tôi không ra được, thì cầm chút tiền đi buôn bán, đừng ra ngoài làm loạn nữa!

Nói xong, Tống Hiền Hòa chạy xông vào đám lửa.

Đúng lúc này, lão Tam đột nhiên ôm chặt eo Tống Hiền Hòa, kéo lại ném Tống Hiền Hòa ra sau lưng, giật lấy áo lông che lên đầu hét lớn:

- Đầu óc em thiếu mất một sợi dây, không có mấy người thì gì cũng không làm được! Có tiền cũng không tiêu phí được mấy năm! Anh cả được đi học, có văn hóa , so ra tốt hơn em nhiều! Chuyện này để em làm!

Nói xong , lão Tam không đợi Tống Hiền Hòa kịp đứng lên đã hét lớn một tiếng rồi lao vào trong đám lửa, lập tức đạp tan cửa phòng. Lửa lớn cháy hừng hực cùng sức nóng bốc lên, khói đặc tràn ngập lập tức che khuất thân hình của hắn, khiến không ai thấy được nữa.

Tống Hiền Hòa cũng hét to muốn xông vào nhưng bị những thôn dân kịp phản ứng ngăn cản.

- Không thể vào, lửa lớn lắm! Sẽ chết người đấy!

Tống Nhị Cẩu hét lớn.

- Ba tôi và em tôi còn ở bên trong! Các người buông ra! Buông tay ra!

Tống Hiền Hòa Hòa gào thét lớn, mặt cũng có chút dữ tợn, không còn ôn hòa văn nhã như lúc thường nữa.

Mọi người nhìn cảnh này nhịn không được thở dài trong lòng một tiếng, bùi ngùi mãi thôi.

Đám Bao Vũ Lạc vừa mới chạy đến thấy cảnh này cũng khẽ lắc đầu.

Vốn Bao Vũ Lạc còn có chút ngờ vực vô căn cứ với Tống Hiền Hòa Hòa nhưng nhìn cảnh thân tình bộc lộ chân thật như thế thì ngờ vực vô văn cứ cũng lập tức tan thành mây khói. Dưới ánh mắt của cô, một người hiếu thuận như vậy làm sao có thể là người xấu được.

- Sư phụ?

Trên bầu trời, Hồng Hài Nhi hỏi Phương Chính.

Phương Chính liếc mắt nhìn Tống Hiền Hòa mà trong ánh nhìn có chút phức tạp, hắnchỉ chỉ tay vào phòng ốc kia nói:

- Cứu người!

- Vâng!

Hồng Hài Nhi chở theo Phương Chính lao vào lửa lớn. Ngọn lửa này đối với người khác mà nói thì rất khủng khiếp, nhưng đối với Hồng Hài Nhi thì tựa như không thôi. Nó chính là đế vương của lửa, vừa đi thoáng qua mà tất cả lửa ngùn ngụt đều tự dạt ra....

Trong căn phòng, lão Tam đã vọt tới trước mặt ông lão, nhưng lúc này ông lão đã hôn mê không biết gì nữa rồi. Trên người lão Tam cũng bị bỏng loang lổ từng mảng, nhưng hắn như không biết đau, một tay lấy áo lông ướt bịt kín cho ông lão sau đó nâng ông lão lên cõng ra.

Đúng lúc này, rầm một tiếng, xà nhà rơi xuống chặn ngay cửa ra vào, toàn bộ phòng phát ra những âm thanh cổ quái đồng thời lay động, căn phòng này sắp sụp rồi!

Trong nháy mắt đó, trong lòng lão Tam trầm xuống nghĩ thầm:" Xong rồi!"

Bấy giờ lại nghe được tiếng la của Tống Hiền Hòa vọng từ ngoài vào, đột nhiên lão Tam giữ vững tinh thần, quát to một tiếng:

- Đại ca hãy chăm sóc ba tốt nhé!

Lão Tam cúi đầu xuống nói:

- Không sao, muốn thiêu chết thì thiêu đi!

Lão Tam nói xong như vậy thì quát to một tiếng rồi vọt vào lửa lớn. Hắn cố gắng chạy nhanh nhất có thể để xông khỏi lửa cháy, ráng dùng xác thịt bản thân để mở đường đưa ba ra ngoài!

- A!

Một bước dẫm lên lửa là cảm giác gì vậy? Không ai biết, nhưng nghe tiếng gầm giận dữ kia thì trong tâm mọi người đều đau nhói một hồi.

Nhưng lão Tam vẫn không lùi bước mà xông thẳng vào lửa lớn đang hừng hực thiêu đốt, cố gắng phóng về hướng cửa chính.

- Muốn chết thì để tôi chết, ba không thể chết!

Đầu trọc thấp giọng gào thét, hai mắt đỏ bừng.

Anh ta đã không thấy rõ thứ gì nữa, chỉ biết bên này là đường đi ra ngoài. Một thân thể khổng lồ che chở một ông lão gầy còm mặc cho lửa nóng nướng cháy da thịt, vẫn quyết tâm hướng về phía trước!

Nhưng vừa xông ra khỏi chỗ khói đặc thì một màu lửa hồng đã lọt vào tầm mắt! Lửa cháy ngập trời như tường lửa biển lửa! Làm thế nào qua được đây?

- Xông ra!

Lão Tam nhìn bốn phía phòng ốc có âm thanh sắp sụp, ý thức sau cùng chỉ có mỗi câu kia thôi! Không xông ra được thì chết hết!

Đang nói chuyện, lão Tam đã xông tới. Đúng lúc lão Tam đã chuẩn bị tinh thần bị lửa thiêu chết thì đột nhiên lửa lớn lại run rẩy, tiếp đó nó cứ như thế bị tách ra!

Khói đặc cũng bị tách ra để luồng không khí mới mẻ rót vào, lão Tam cảm thấy toàn thân thư thái, tinh thần cũng chấn động! Hắn cố gắng lắc đầu để thấy rõ cảnh tượng trước mắt.

Lửa vẫn đang thiêu đốt chỉ là lửa chỗ này lại tách ra biến thành một cánh cửa. Một tăng nhân mặc áo tăng màu trắng và một chú tiểu đứng bên cạnh chậm rãi đi đến, tựa như Phật Đà đang hành tẩu giữa lửa lớn vậy!

- Người là Phật Tổ sao?

Lão Tam vô thức hỏi.

Đối phương không gật đầu, cũng không lắc đầu, lão Tam lại coi như đối phương đã thừa nhận, kêu lên:

- Van cầu Phật Tổ, hãy mang ba tôi ra ngoài kia!

Phật Tổ kinh ngạc nhìn lão Tam hỏi:

- Con không muốn ra ngoài kia sao?

Lão Tam lắc đầu nói:

- Con biết Phật Tổ luôn thích người tốt, không thích người xấu. Con không phải là người tốt gì cả, con có cầu thì người cũng sẽ không cứu. Nhưng ba con là người tốt, là người tốt nhất trên đời này!

Nghe nói như thế, Phương Chính nghĩ đến lão Nhị đã nhảy núi liền nói:

- Con cũng đã biết, nếu bần tăng để mặc con thì con sẽ chết.

Lão Tam nghe vậy, trong mắt ánh lên chút tối nhạt, nhưng vẫn kiên định nói:

- Con chết cũng không việc gì, nhưng ba con không thể chết.

- A? Vì sao vậy?

Phương Chính hỏi.

Lão Tam đáp:

- Không có cha, ba anh em chúng con đã sớm chết, mạng của chúng con là do ba cho. Ba anh em chúng con còn nợ ba rất nhiều! Phật Tổ, cầu người đưa ba ra ngoài đi!

Nói đến đoạn sau, lão Tam quỳ luôn xuống cầu khẩn.

Phương Chính sai một bước, tránh ra. Mặc dù hắn muốn cứu người nhưng hắn không muốn nhận cũng không dám nhận cái quỳ lạy này, bởi nó quá nặng nề!

- A Di Đà Phật, thí chủ theo bần tăng đến đây.

Phương Chính nói xong rồi quay người đi ra ngoài.

Lão Tam thấy lửa lớn tản ra hóa thành một hành lang lửa lớn hừng hực hai bên, trong lòng lập tức vui mừng, vội ôm người cha trong ngực đứng dậy đi theo.

Quả nhiên những nơi Phật Tổ đi qua thì lửa lớn đều nhường bước, màn này khiến hắn trợn mắt há mồm lại càng chắc chắn ý nghĩ của mình. Chỉ là hắn không dám nhìn quá kỹ, lại luôn cảm thấy vị Phật Tổ này nhìn rất quen mắt.....

--------

Nhà Tống Nhị Cẩu không tính là lớn, ra hành lang là bên ngoài rồi, đi thêm bảy tám bước nữa lão Tam thấy ánh sáng rút đi bóng tối ập đến, tiếng hô hoán bên tai không dứt, có người chạy tới ôm chặt lấy hắn khóc lớn, có người muốn ôm ba trong ngực hắn đi.

Giờ khắc này hắn rốt cuộc cũng lấy lại được tinh thần, quát to một tiếng:

- Đừng động vào ba tôi!

Sau đó hắn ngã ra hôn mê.

Dù người đã hôn mê nhưng hai tay lại như kìm sắt, ôm chặt lấy ông lão trong ngực. Cả đám người mất nửa ngày mới lấy được ông lão ra khỏi vòng tay của lão Tam, mang ông sang ở nhà khác.

Mà lão Tam cũng được đưa đến chỗ bác sĩ, kết quả khi lột quần áo ra kiểm tra một lượt mọi người ngây ngẩn cả người!

- Sao có thể được?

Một đám bác sĩ ngạc nhiên nhìn thân thể hoàn hảo không chút tổn hại gì của lão Tam!

Tống Hiền Hòa đứng cạnh cũng ngây ngẩn cả người. Lửa lớn như vậy đừng nói một người mà có voi xông vào cũng sẽ bị thiêu đến thương tích đầy người. Nhưng lão Tam hoàn toàn không có chút tổn hại nào? Điều này... sao có thể?

Các bác sĩ kiểm tra thân thể cho lão Tam và ông lão xong, xác định lão Tam không có vấn đề gì, ai cũng tấm tắc kỳ lạ điều này. Tống Hiền Hòa và một người ở lại trong phòng chăm sóc ông lão và lão Tam.

Tống Hiền Hòa ngồi ở chỗ kia nhìn sang lão Tam lại nhìn ba, hai tay xoa đầu thầm nói:" Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Là lão Nhị sao?"

- A Di Đà Phật!

Đúng lúc này, một tiếng đọc Phật hiêu vang lên từ sau lưng.

Tống Hiền Hòa nghe xong đột nhiên đứng dậy, nhìn thấy người đến là Phương Chính lập tức nhẹ nhàng thở ra, khẽ gật đầu nói:

- Thì ra là Phương Chính trụ trì, mời ngồi.

Phương Chính gật đầu nói:

- Thí chủ, bây giờ bần tăng đến là để chữa bệnh. Hiện tại có thuận tiện chăng?

Nghe Phương Chính nói là đến chữa bệnh cho ba, mặt Tống Hiền Hòa lập tức phủ đầy sự vui mừng, vội vàng nói:

- Đương nhiên rồi, làm phiền Phương Chính trụ trì.

Phương Chính lại khẽ gật đầu, đi đến trước mặt ông lão sau đó nói:

- Thí chủ đi ra ngoài trước đi, lúc bần tăng chữa bệnh không thích có người ở bên cạnh đứng nhìn.

Tống Hiền Hòa có chút do dự, nhưng vẫn đi ra ngoài.

Tống Hiền Hòa vừa đi, Phương Chính cũng bắt đầu ra tay.

Tình huống của ông lão rất phức tạp, dường như đã phải chịu một đòn rất nặng thương tổn đến đầu, khiến ông hôn mê bất tỉnh như người thực vật rồi. Tình huống này đối với rất nhiều bác sĩ thì chắc chắn là nan đề của nan đề. Nhưng đối với Phương Chính thì lại không khó.

Phương Chính tụ khí thành châm, lần này không giống như những lần dùng châm trực tiếp trước, mà một tay hắn đặt ở phần gáy của ông lão dẫn khí vào cơ thể sau đó thuận theo mạch máu lưu động đi thẳng tới đại não nơi có máu đông bị chặn.

Phương Chính nín thở ngưng thần, tụ khí thành châm lập tức khai thông chỗ bị tắc nghẽn! Tiện tay tán khí dung nhập vào mạch máu để tu bổ mạch máu đã không được lưu thông máu suốt thời gian qua.

Trong đầu ông lão có tất cả ba chỗ tắc nghẽn, Phương Chính đã dùng khoảng ba tiếng để khơi thông toàn bộ ba chỗ tắc nghẽn đó. Đồng thời còn dùng linh khí để ôn dưỡng lại mạch máu của ông lão một lúc. Sau khi bảo đảm tất cả đã không còn vấn đề gì , hắn mới thu tay lại.

Sau khi làm xong tất cả, Phương Chính khẽ gật đầu, quay người rời đi.

Nhìn thấy Phương Chính đi ra, Tống Hiền Hòa lập tức xông tới hỏi:

- Đại sư, ba tôi?

Phương Chính cười nói:

- Ngày mai tự sẽ tỉnh lại thôi.

Tồng Hiền Hòa nghe xong trong lòng vui đến điên cuồng, nghiêm túc chắp tay khom mình hành lễ với Phương Chính, đồng thời nói:

- Phương Chính trụ trì, đại ân này không lời nào cảm tạ hết được, sau này đại sự có chỗ nào giao phó, anh em chúng tôi dù phải xông pha khói lửa cũng không chối từ!

Phương Chính nghe vậy mỉm cười, vỗ vô vai Tống Hiền Hòa nói:

- Nếu thí chủ thật sự có tâm thì đừng ngại quay đầu nhìn lại.

Tống Hiền Hòa sững sờ trước lời nói của Phương Chính, hắn nghe mà không hiểu.

Phương Chính lắc đầu chậm rãi rời đi, vừa đi vừa nói:

- Biển khổ vô biên quay đầu là bờ, thí chủ đang trên đường đi đến Địa Ngục, phải chăng nên quay đầu, chỉ là một ý niệm.

Tống Hiền Hòa nghe xong, run rẩy cả người! Hắn há hốc mồm muốn nói gì đo nhưng cuối cùng vẫn nhịn được. Trong lòng hắn vẫn còn giữ chút nghi hoặc:

- Rốt cuộc hòa thượng này đã biết được bao nhiêu?

Vừa nghĩ tới Phương Chính nắm rõ đám người bọn họ như lòng bàn tay, tâm hắn lập tức chìm xuống. Chẳng lẽ Phương Chính đã biết tất cả mọi chuyện? Điều này sao có thể xảy ra được?

Vừa vào phòng, ba Tống Hiền Hòa còn chưa tỉnh, lão Tam lại tỉnh trước, vừa tỉnh đã vùng vẫy hét lớn:

- Đừng động vào ba tôi! Muốn giết thì để tôi chết đi!

Tống Hiền Hòa nhanh tay đè hắn lại, để hắn không đánh thức ba dậy, liên tục gọi tên lão Tam hai lần mãi lúc này lão Tam mới tỉnh táo lại.

Lão Tam nhìn thấy Tống Hiền Hòa, lại nhìn bốn phía. Khi thấy ba nằm trên giường không bị sao cả, hắn cười nói:

- Thì ra là mơ... anh cả, em vừa mơ thấy nhà bị cháy rồi...

Chát!

Tống Hiền Hòa đưa tay tát cho hắn một cái lật mặt, trừng mắt nhìn hắn:

- Mộng cái quái gì! Mày đã quên vừa hất anh văng ra ngoài, rồi giật áo lông của anh hả? Được, giỏi lắm, anh cả nói không nghe!

Lão Tam nghe xong lập tức run run, khẩn trương nói:

- Không phải là mơ hả?

- Nói nhảm!

Tống Hiền Hòa trách mắng.

Lão Tam tranh thủ cúi đầu kiểm tra cơ thể mình, nhất là phần dưới hông, phát hiện tất cả linh kiện còn đầy đủ, lúc này mới nhếch miệng nói:

- Điều này... sao có thể được?

- Chính xác là rất kỳ quái, mày thành thật nói cho anh xem mày đã làm gì trong đám lửa? Làm sao mà một cọng lông cũng không bị cháy?

Tống Hiền Hòa hỏi.

Mặt lão Tam cũng mờ mịt, nhưng lúc lấy lại tinh thần thì kêu lên:

- Em đã gặp Phật Tổ!

Chát!

Tống Hiền Hòa gần như không cần suy nghĩ đưa tay lên tát thêm cái nữa! Mắng mỏ:

- Đừng có nói mò!

Lão Tam tủi thân nói:

- Anh cả, em gặp Phật Tổ thật mà! Vốn em nghĩ sẽ bị thiêu chết rồi, cảm thấy không thể ra được, nhưng đột nhiên lửa lớn tách ra, Phật Tổ bước ra từ trong lửa lớn đi đến. Sau đó Phật Tổ hỏi em mấy câu, rồi mang em ra. Nếu không em không phải là thần làm sao có thể không có chút tổn thương nào được? Ha haha... thật sự một chút tổn thương cũng không có. Em còn tưởng rằng lần này em sẽ bị lửa lớn thiêu thành một quả trứng trụi lông rồi chứ...

Lão Tam nhìn thứ dưới hông đắc ý.

Tống Hiền Hòa lườm hắn một cái rồi lại trầm tư.

Anh em nhà mình thì hắn hiểu rất rõ, lão Tam sẽ không nói dối hắn. Hắn nói đã gặp được Phật Tổ, điều này đã chắc đến tám mươi phần trăm... Mặc dù chuyện này nghe hoang đường, nhưng nó là lý do duy nhất có thể giải thích được sự việc lần này!

Sau đó Tống Hiền Hòa hỏi kỹ lão Tam về những chi tiết liên quan đến Phật Tổ, hắn trả lời vô cùng hoàn mỹ, mà Tống Hiền Hòa lại tin tưởng những lời ca tụng hoàn mỹ ấy, bởi chỉ bằng đầu óc suy nghĩ của lão Tam thì chắc chắn không thể nghĩ ra được! Đáp án duy nhất điều đó là sự thật!

Nhưng điều đó có thể xảy ra sao?

Lúc hỏi cụ thể về tướng mạo của Phật Tổ, càng hỏi thêm chút thì đột nhiên thần kinh của Tống Hiền Hòa nhảy dựng lên, kêu lên:

- Sao vị Phật Tổ này lại giống Phương Chính vậy?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay