Chương 1007: Chết Lửa Lớn (2 Chương)
Phương Chính thở dài nói:
- Thí chủ, chẳng lẽ cũng muốn giết bần tăng diệt khẩu ư?
Lão Nhị lắc đầu nói:
- Nếu là chỗ khác thì tôi sẽ làm như vậy. Nhưng ở đây thì không. Thầy chết rồi sẽ không ai cứu ba tôi cả. Tôi thừa nhận tôi không phải người tốt, chỉ cần tồn tại, tôi không ngại làm bất cứ chuyện gì! Tôi biết Phương Chính trụ trì chỉ cứu người tốt, không cứu người xấu. Tôi cũng không cần thầy cứu... thầy chỉ cần cứu ba tôi là được. Ông ấy là người tốt, là người tốt nhất trên đời này.
Phương Chính nhìn bụng anh ta chảy máu, hỏi:
- Anh cho rằng làm vậy là có thể thoát khỏi pháp luật ư? Anh đang cố ý giết người.
Lão Nhị cười khẩy, nói:
- Nếu như vậy còn chưa đủ thì bây giờ sao?
Phương Chính nhíu mày, không rõ anh ta có ý gì.
Đang lúc chần chờ, lão Tam đột nhiên xoay người, nhảy qua vòng bảo hộ xuống vực!
Động tác quá nhanh, quá quyết đoán, ngay cả Phương Chính cũng phải đứng hình! Hắn không ngờ lại có người điên cuồng như thế, đối mặt tử vong mà đôi mắt không chớp lấy một lần! Anh ta chỉ xoay người nhảy xuống, nước chảy mây trôi, không hề băn khoăn!
- Tịnh Tâm!
Phương Chính nói.
Ngay sau đó, Hồng Hài Nhi bay lên từ dưới vách núi, mỗi tay một người, bên trái là Dương Húc bên phải là lão Nhị, hai người hôn mê không biết là do mình hay là bị Hồng Hài Nhi đập nữa, dù sao đang nhắm mắt lại, bất động. Nó đau khổ nói:
- Sư phụ, hôm nay là đại hội nhảy vực sao? Hết người này đến người khác.
Phương Chính vừa muốn nói lại nghe được tiếng bước chân, chạy nhanh vẫy vẫy tay.
Hồng Hài Nhi hiểu ý, mang hai người bay lên trời, biến mất.
Không bao lâu, Bao Vũ Lạc đuổi theo, vừa thấy Phương Chính đã hỏi:
- Phương Chính trụ trì, thầy không sao chứ?
Phương Chính chắp tay trước ngực, cười khổ nói:
- A di đà phật, cám ơn thí chủ đã quan tâm, bần tăng không có việc gì.
Bao Vũ Lạc nhẹ nhàng thở ra, hỏi:
- Hí Tử đâu? Còn cả anh húi cua kia nữa?
Phương Chính theo bản năng nhìn về phía vòng bảo hộ, Bao Vũ Lạc đổi sắc nói:
- Không phải lại ngã xuống đó chứ?
Phương Chính có thể nói cái gì, hắn rất muốn nói hết những gì mình đã thấy, nhưng rồi sao? Làm thế nào để giải thích lão Nhị và Hí Tử không chết. Cho nên Phương Chính chỉ chắp tay trước ngực nói:
- Hai vị thí chủ bay lên không mà đi.
Bao Vũ Lạc sợ tới mức hoa dung thất sắc, vội vàng chạy ra chỗ vòng bảo hộ tất nhiên, chỗ tuyết có dấu vết rơi xuống, nói:
- Lại ngã hai người? Ôi...
Phương Chính thở dài, cũng không nói gì. Lúc này nói sai sẽ là nói dối, sẽ bị sét đánh, còn không bằng không nói mặc cho Bao Vũ Lạc tưởng tượng.
- Hôm nay sao thế này? Sao lắm người hăng hái thế? Đàn ông Đông Bắc quá dũng cảm rồi...
Bao Vũ Lạc nói thầm, dẫn Phương Chính xuống núi đi xem.
Phương Chính gật gật đầu đi theo.
Tới chân núi, lão Tam vừa thấy Phương Chính và Bao Vũ Lạc, lập tức nhìn về phía sau, phát hiện không có ai, đôi mày rậm nhíu lại, hỏi:
- Phương Chính trụ trì, lão Nhị nhà chúng tôi đâu?
- Lão Nhị? Người vừa mới lên núi là anh em của hai người?
Bao Vũ Lạc kinh ngạc hỏi.
Tống Hiền Hòa cũng khẩn trương hỏi:
- Lên núi là em trai thứ hai của tôi, đây là em út. Cô cảnh sát, lão Nhị nhà tôi đâu?
Bao Vũ Lạc thở dài nói:
- Hai anh có một người anh em tốt...
- Có ý gì? Cô con mẹ nó nói rõ ràng cho tôi! Anh hai tôi làm sao?
Lão Tam nóng nảy, bởi vì quá vội vàng nên văng tục.
Bao Vũ Lạc cũng đã nhìn ra, lão Tam là tên lưu manh, nóng giận rồi không cần biết gì hết. Cô cũng không tức giận, chua xót nói:
- Xin lỗi.
- Đệch, sao có thể? Hí Tử...
Lão Tam vừa muốn gào lên, Tống Hiền Hòa đã tát cho một cái!
Lão Tam ngơ ngác, bụm mặt, cả giận nói:
- Đại ca, anh đánh em làm gì?
Tống Hiền Hòa nói:
- Lão Nhị hy sinh vì việc nghĩa là do em ấy lựa chọn, liên quan gì tới cảnh sát? Em mắng cô ấy làm gì? Chúng ta phải tự hào chứ đừng có mà gây rối. Đừng nói nữa, cùng anh xuống núi đi tìm lão Nhị!
- Tìm nhị ca? Nhị ca không phải?
Lão Tam ngây người.
Tống Hiền Hòa hít sâu một hơi, ai cũng có thể nhìn thấy anh ta đau khổ, như ngọn núi lửa sắp bùng phát, chẳng qua bị đè ép xuống mà thôi.
Tống Hiền Hòa gằn từng chữ một nói:
- Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Dù có thế nào cũng không thể làm lão Nhị phơi thây hoang dã!
Nói xong, Tống Hiền Hòa bình tĩnh nhìn về phía Bao Vũ Lạc, tuy rằng ánh mắt bình tĩnh, nhưng nỗi đau khiến mọi người run rẩy.
Tống Hiền Hòa nỗ lực bình tĩnh, khẽ gật đầu nói:
- Lão Tam nhà tôi không có văn hóa, mong cảnh sát thông cảm.
Bao Vũ Lạc gật đầu nói:
- Tôi hiểu, xin hãy nén bi thương. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên, để có lời động viên tới gia đình.
Tống Hiền Hòa lắc đầu nói:
- Từ nhỏ ba tôi đã dạy rằng làm chuyện tốt không lưu danh, để lại danh sẽ khiến chuyện tốt mang theo tính lợi ích. Một khi vậy con người sẽ trở nên đồi bại. Chuyện này, cứ như vậy đi...
Nói xong, Tống Hiền Hòa lẳng lặng nhìn Phương Chính, hắn cũng nhìn lại, cả hai không nói gì rồi lại giống như nói rất nhiều.
Cuối cùng Tống Hiền Hòa chắp tay trước ngực nói:
- Đại sư, nếu có thời gian xin hãy giúp ba tôi chữa bênh. Chuyện Lão Nhị xin thầy đừng nói với ông ấy vội...
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- A di đà phật, bần tăng đã biết.
Tống Hiền Hòa gật gật đầu, vẫy tay một cái, lão Tam đứng dậy lập tức đi theo, hai người xuống núi.
Nhìn hai người, Phương Chính cau mày, hắn thấy được rất nhiều thứ, nhưng cũng thấy được một vài thứ mà tuệ nhãn và pháp nhãn không nhận ra. Đặc biệt là lão Nhị xoay người nhảy xuống càng khiến hắn chấn động. Cho tới bây giờ, hắn vẫn chỉ nhớ tới hình ảnh lão Nhị nhảy vực...
Hai anh em Tống Hiền Hòa xuống núi, đám Hí Tử người thì chết người thì chạy, mọi chuyện cũng hạ màn. Mọi người cũng bắt đầu giải tán.
Nhưng dưới chân núi cũng không rõ chuyện bên trên. Mọi người chỉ biết hình như là có chuyện, rất nhiều cảnh sát lên núi, còn lại thì hoàn toàn không biết gì cả.
Mặt rỗ nhìn Hứa Phổ nói:
- Viện trưởng, rất nhiều cảnh sát tới. Em nghĩ đám Hí Tử xong đời, chạy không thoát rồi. Chúng ta làm sao bây giờ?
Hứa Phổ ngửa đầu nhìn lên trên núi, đáng tiếc, bởi vì góc độ mà chỉ có thể thấy một đoạn cầu thang. Nhìn nhìn lại những xe cảnh sát đỗ trong thôn, ông ta cắn răng nói:
- Không thể để họ bị bắt! Ra tay thôi!
-------------
Trước đó, Hàm Ngư được Phương Chính thả tự do đã đi tới đỉnh núi bên bờ vực, nó chắp đôi vây cá sau lưng ngóng nhìn phương xa, cười hắc hắc:
- Lão tổ tông ta rốt cuộc cũng tự do, rốt cuộc cũng có thể ra ngoài tham gia chuyện vui, hahaha.... Ta đến đây!
Nói xong, Hàm Ngư đạp mây phi xuống như một cây kiếm sắc đâm xuống phía dưới. Lúc chuẩn bị rơi xuống đất, miệng nó mở rộng thở một hơi khiến cơ thể bật ngược lại, đạp gió thêm lần nữa đã đứng trên mặt đất rồi.
- Đáp đất hoàn hảo!
Hàm Ngư nhếch miệng cười nói.
Đúng lúc này, bên cạnh có tiếng hỏi vang lên:
- Cậu là yêu quái à?
Hàm Ngư nghe xong, thì vẩy giáp run rẩy từ đầu đến chân.
Sau lưng có người? Nó bị người khác nhìn thấy! Vụ này.... hình như có chút không phù hợp với yêu cầu của Phương Chính lắm! Cái này sắp xảy ra chuyện rồi!
Hàm Ngư cũng không quay đầu lại, trong mắt xoay tít một vòng:
- Bạn suy nghĩ nhiều quá rồi, tôi chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ khoác da cá, hừ không nghe bạn nói gì nữa, tôi đi đây!
Nói xong, Hàm Ngư nhanh chân chạy luôn, thì nghe sau lưng vang lên tiếng hô hoán:
- Oa oa oa! Một con cá chạy được, nó chạy kìa! Phải chụp ảnh! Ông ơi, ông ơi, con nhìn thấy một con cá đang chạy!
Nghe nói như thế, Hàm Ngư nhanh chóng phanh lại quay đầu nhìn, chỉ thấy một đứa bé gái mặc áo hoa lớn màu đỏ, nhìn tròn vo như quả cầu bông đang quơ quơ cái điện thoại chạy về phía thôn.
Hàm Ngư đã nhận ra thân phận của đứa nhóc kia.
Đứa nhóc ấy là một đứa trẻ ở thôn Nhất Chỉ, là khách quen của chùa, cũng là công chúa nhỏ của tất cả người dân Nhất Chỉ hay đến chùa --- Manh Manh!
Vừa nhìn thấy đứa nhóc ấy, Hàm Ngư cảm thấy cái đầu cá của nó như lớn thêm một vòng!
Nếu là người bình thường, nó có thể lươn lẹo hay hù dọa cũng được, luôn có thể giải quyết vấn đề. Nhưng đứa nhóc Manh Manh này thì nó không thể xuống tay được! Coi như có thể ra tay được, nhưng đoán chừng khi trở về cũng bị Phương Chính đánh thành cá khô........
Nghĩ đến đây, Hàm Ngư đuổi theo Manh Manh quát to một tiếng:
- Cô bé ơi, đừng kêu nhé, tôi là yêu quái, bé có sợ tôi không?
Manh Manh nghe xong lập tức dừng lại, quay đầu hiếu kỳ bắt đầu đánh giá Hàm Ngư.
Hàm Ngư đứng trước mặt Manh Manh ra dáng ông cụ non, cố gắng đào hết bá khí trong bụng , tiên phong đạo cốt thể hiện ra hết, sau đó....nó khổ cực phát hiện ra tmd nó còn không cao bằng Manh Manh! Nó không thể không ngửa đầu lên nhìn Manh Manh!
Manh Manh hơi cúi đầu xuống nhìn yêu quái vô địch này, sau đó hiếu kỳ đụng đụng rồi duỗi tay nhỏ lôi lôi kéo kéo sợi râu của Hàm Ngư, vui vẻ cười nói:
- Oa! Đúng là yêu quái thật! Ha ha....
Hàm Ngư nhìn Manh Manh đang vui vẻ, mơ mộng nhìn trời, trong lòng tự nhủ:" Yêu quái trong thế giới này không có địa vị giang hồ đến vậy hả? Sao mà không dọa nổi một đứa trẻ thế này? Đúng là nỗi sỉ nhục của yêu quái!"
- Yêu quái cá con này, năm nay cậu bao nhiêu tuổi? Làm sao cậu thành tinh được? Bố mẹ cậu đâu? À, cậu thích ăn cái gì?
Manh Manh vốn không hề sợ hãi, một tay lôi kéo sợi râu của Hàm Ngư, vừa hỏi.
Hàm Ngư vậy đáp:
- Ngậm miệng! Con nhóc này, ngươi nghe cho kỹ đây ta là yêu quái! Yêu quái! Biết yêu quái là gì không? Là loại yêu quái có thể phi thiên độn địa, đi lại như gió, ăn người không nhả xương đấy! Ngươi không sợ ta à?
Dự định của Hàm Ngư rất đơn giản, cho dù thế nào cũng không thể để Manh Manh lan truyền tin tức về nó ra ngoài, đã không thể dùng thần thông thì hù dọa luôn cho rồi.
Hàm Ngư cố gắng biểu hiện ra bộ dạng nó cho là hung ác nhất. Nhưng làm sao mà một con cá có thể biểu hiện hung ác được? Cũng may đối phương là Manh Manh thôi, đứa nhóc này bị dọa một chút quả nhiên đã sợ sợ chút rồi.
Hàm Ngư thấy vậy rốt cuộc cũng tìm lại được chút tự trọng của yêu quái, nói:
- Cô bé nhỏ, không phải hỏi ta ăn gì sao? Ta ăn....
Không đợi Hàm Ngư nói ra, thì chợt một cây kẹo que ánh vàng rực rỡ trong suốt xuất hiện trước mặt rồi nghe được tiếng của Manh Manh hỏi rất dễ thương:
- Cậu ăn kẹo que hả?
Trong nháy mắt, Hàm Ngư ngây ngẩn cả người, sau đó vô cùng phẫn nộ, vô cùng tủi thân kêu lên:
- Đứa nhóc kia, nghe cho kỹ đây! Ta là yêu quái! Đại yêu quái! Ăn thịt người! Vậy mà ngươi hỏi ta có ăn kẹo qua không? Ta.....
Hàm Ngư mang vẻ mặt hung ác nhìn Manh Manh,
Như thể muốn ăn cô bé vào bụng vậy.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên thì bị cái kẹo que chặn tầm mắt, nghe được giọng nói dễ thương của Manh Manh:
- Có ăn không?
Hàm Như nhếch miệng nói:
- Ngươi đang làm nhục ta!
Sau một khắc, trên mặt tuyết có một con cá ướp muối, một cô bé nhỏ mặc áo bông hoa đỏ ngồi ở đó, ăn kẹo que ngửa đầu nhìn lên đỉnh núi.
- Không ngờ cái kẹo que này ăn ngon thật. Khó trách bọn trẻ đều thích ăn.....
Hàm Ngư chững chạc nói.
Manh Manh đáp:
- Cậu thích ăn thì về sau tớ sẽ mang thêm cho cậu nhiều nữa.
- Cứ vui vẻ như vậy! Nhưng đừng quên chuyện ta nói đó, đây là bí mật của hai chúng ta, không được phép nói với người khác. Còn nữa về sau chúng ta gặp nhau ở đây đi.
Hàm Ngư nói.
- Được , được!
Manh Manh liên tục kêu lên, đúng lúc này Manh Manh chỉ đến nơi xa, ngốc ngốc nói:
- Chỗ kia có nhiều khói quá, có người làm đồ nướng sao?
Hàm Như nghe tiếng nhìn sang, sắc mặt lập tức thay đổi, vụt xông đến kêu lên:
- Móa! Xong đời rồi! Vừa ăn rồi chơi quên mất chuyện chính rồi!
Thần thức của Hàm Ngư vốn bao trùm cả thôn Nhất Chỉ, nhưng khi Phương Chính giải phóng thì chỉ cho nó nhìn chăm chú Hứa Phổ và người đàn ông mặt rỗ. Nhảy xuống sườn đồi thì bị Manh Manh phát hiện nên nó giật mình vô thức thu hồi thần thức. Rồi lại quậy một hồi khiến nó quên mất chuyện kia....
Bây giờ thấy khói đặc cuồn cuộn bốc lên, nó mới biết xảy ra chuyện! Hàm Như tranh thủ thời gian chạy tới hướng kia.
Cùng lúc đó, Phương Chính đang ngồi ở hậu viện, mở ra tuệ nhãn và pháp nhãn nhìn lão nhị, Hí Tử, Lâm Văn Long và Ngô Việt Nga trước mắt.
Tất cả nhân quả đều không có chỗ che giấu, hắn rốt cuộc cũng xác định được tất cả suy đoán trong lòng đồng thời cũng bị tình huống phức tạp này làm trợn mắt há mồm!
Phương Chính lắc đầu đi đến dưới gốc cây bồ đề, nhìn thật xa về phía Phật bài trong Phật đường, thầm nói:" Thiện ác...."
Đúng lúc này, con sóc kêu lên: Sư phụ, có khói nồng quá!
Phương Chính quay đầu nhìn chỉ thấy một luồng khói đặc bay lên như một cột khói! Khói nồng như vậy, đồ đần cũng biết là xảy ra chuyện! Phương Chính tranh thủ thời gian kêu lên:
- Tịnh Tâm, Hàm Ngư đâu? Nó đang làm gì?
Tịnh Tâm tranh thủ mở thần thức tìm kiếm Hàm Ngư, sau khi nghe Hồng Hài Nhi trả lời thì Phương Chính cũng muốn thịt nó. Nhưng bây giờ nói cái gì cũng trễ rồi, hắn vội bảo Hồng Hài Nhi xuống núi cứu hỏa.
Dưới núi, đống củi lửa đằng sau một căn phòng bỗng nhiên bốc hỏa, theo gió Đông Bắc thổi lồng lộng tàn lửa bay loạn dẫn đến lửa lan sang đống củi khác. Điều này còn tạm, chứ kinh khủng nhất là đống củi của gia đình chất ngay bên cạnh phòng, sau khi bốc cháy hết thì đống củi sụp xuống đốt luôn cả căn phòng ở!