Chương 1006: Giết Người Bị Thương (2chương)
Bao Vũ Lạc hoảng sợ, kinh hô:
- Đại sư!
Hai cảnh sát muốn cứu người thì không kịp nữa. Ai mà ngờ ba tên này lại trâu bò thế, cảnh sát còn ở bên cạnh, người xem lại nhiều mà cũng dám bắt người làm con tin?
- Thả Phương Chính trụ trì ra!
Bao Vũ Lạc kêu lên.
- Im ngay! Thả Lâm Văn Long ra, nếu không đừng trách tao giết nó!
Ngô Việt Nga thét to, sắc mặt hung ác, vô cùng hung hãn.
Bao Vũ Lạc do dự.
Đám người cũng nổ tung, ai mà ngờ chỉ một buổi giảng y học lại xảy ra chuyện này!
Hứa Phổ và mặt rỗ cũng trợn tròn mắt, rõ ràng tìm kẻ lừa đảo, sao chỉ chớp mắt thành tên côn đồ? Không may là sẽ thành chết người đó!
Nghĩ vậy, Hứa Phổ và mặt rỗ lặng yên lui về phía sau, không cần biết kết quả như thế nào, chuyện này cũng không thể hiểu được. Nếu đám Lâm Văn Long chạy trốn thì tốt, còn bị bắt mà khai ra họ thì to đầu.
- Viện trưởng, làm sao giờ?
Mặt rỗ khẽ hỏi.
Hứa Phổ lạnh lùng, hạ giọng nói:
- Dù thế nào không thể để họ bị bắt, nghĩ cách gây rối.
- Gây rối?
Mặt rỗ ngây người, nhìn bốn phía toàn người là người, lúc này làm ầm ĩ chắc sẽ bị trấn áp ngay.
Hứa Phổ nheo nheo mắt, nhìn Nhất Chỉ thôn dưới chân núi phương hướng. Nông thôn Đông Bắc ngoài tuyết trắng thì có một đống củi lửa bên ngoài. Ông ta thấy thế thì nhếch miệng, nghĩ ra cách rồi. Nhưng ông ta không nói gì mà dẫn mặt rỗ nhanh chóng xuống núi.
Trên núi Ngô Việt Nga lại kêu lên, dao nhỏ đè trên cổ Phương Chính, thậm chí hắn có thể cảm nhận được lưỡi dao lạnh lẽo!
Bao Vũ Lạc nhìn ả hung hãn, cô biết ả không nói giỡn, nếu chọc giận ả dám giết người thật đấy! Cô cũng có chút lo lắng, nhưng khi nhìn thấy Phương Chính thì lại ngây người. Tình cảnh đối mặt với một tên côn đồ thì là ai cũng phải sợ hãi một chút chứ? Nhưng hòa thượng này lại như không có việc gì, không hề lo lắng. Cô buồn bực, sao hắn lại vô tư thế?
Ngô Việt Nga không nhìn được mặt Phương Chính, mà kêu Dương Húc lại đây, hai người khống chế thì tốt hơn. Gã nói nhỏ:
- Cẩn thận con chó to kia.
Ngô Việt Nga nhìn qua, vừa thấy thì cười. Con chó lười biếng ngáp, thấy ả nhìn thì nhìn lại một cách ngu ngốc, sau đó ghé vào thềm nhắm mắt dưỡng thần.
Ngô Việt Nga nói:
- Súc sinh chính là súc sinh, không có uy hiếp.
Dương Húc cũng gật đầu, cẩn thận nhìn chằm chằm trước mắt. Ngô Việt Nga nhìn đầu trọc thì phẫn nộ, nếu không nó thì nhóm ả cũng không đến mức bại lộ thân phận. Chỉ gây rối một chút, nhận tiền rồi đi. Làm xong vụ này, đổi thân phận, lại có thể an nhàn một thời gian. Giờ thì tốt rồi thân phận hoàn toàn bại lộ, về sau chỉ có thể bỏ mạng thiên nhai.
Nghĩ đến đó, Ngô Việt Nga nghiến răng nghiến lợi nói:
- Hòa thượng thối có di ngôn gì không?
Phương Chính vội vàng gật đầu nói:
- Có!
Nhìn Phương Chính tích cực như vậy, Ngô Việt Nga cho rằng hắn sợ, đắc ý nói:
- Nói đi.
Phương Chính hít sâu một hơi, nghiêm trang hỏi:
- Thí chủ, giấc mơ của thí chủ là gì?
Ngô Việt Nga sửng sốt, hòa thượng thối hỏi cái này để làm gì, cả giận nói:
- Vớ vẩn nữa sẽ giết mày đấy! Còn gì khác không?
Phương Chính vội vàng gật đầu, sau đó nói:
- Được rồi, bắt đầu màn biểu diễn đi.
Ngô Việt Nga đen mặt! Tưởng hắn sợ, ai ngờ hắn còn trêu ả! Lửa giận vọt lên, ả đè lưỡi dao xuống, muốn chảy tí máu cho hắn biết lễ độ!
Kết quả đúng lúc này, một tiếng rống to truyền đến:
- Dừng tay!
Ả ngẩng đầu nhìn thấy một người đàn ông lịch thiệp đi ra, chính là Tống Hiền Hòa!
- Anh...
Ả ngây người, khó hiểu nói:
- Mày định làm gì?
Tống Hiền Hòa mỉm cười nói:
- Phương Chính trụ trì phật hiệu vô biên, y thuật cái thế, nếu chết chẳng phải là đáng tiếc? Tôi làm con tin thì sao?
Đôi mắt ả sáng lên, nhìn về phía Dương Húc bên cạnh.
Dương Húc lập tức nói:
- Mày lại đây, nếu không chúng tao không tin.
Bao Vũ Lạc nói ngay:
- Đừng qua!
Tống Hiền Hòa lại không nghe mà vừa đi vừa nói:
- Mạng của tôi không đáng giá tiền, Phương Chính đại sư mới đáng giá, dùng mạng tôi đổi thì càng đáng giá.
Hai cảnh sát muốn ngăn lại, kết quả Ngô Việt Nga nói:
- Nếu chúng mày dám chắn tao sẽ giết nó!
Hai người ném chuột sợ vỡ đồ, chỉ có thể để Tống Hiền Hòa đi qua.
Tống Hiền Hòa đi đến trước mặt Phương Chính, khẽ gật đầu nói:
- Khiến đại sư sợ hãi.
Phương Chính híp mắt nhìn Tống Hiền Hòa, đồng thời mở ra tuệ nhãn và pháp nhãn, kết quả hắn kinh ngạc phát hiện, tuy rằng sát khí rất nặng, nhưng lại có một dòng phức tạp hắn chưa bao giờ gặp qua! Hắn như thấy được chém giết máu me, gào thét, dao gươm lóe lên...
Phương Chính chưa bao giờ nhìn thấy, ít nhất Lâm Văn Long, Dương Húc, Ngô Việt Nga cũng không có. Hắn hơi ngốc... Thời gian quá ngắn, hắn cũng không nhìn kỹ, nhưng có một chút hắn thấy rõ, chuyện lần này không liên quan tới Tống Hiền Hòa. Nhưng anh ta lại cùng đám Ngô Việt Nga có liên hệ nhân quả, nói cách khác, bọn họ quen nhau! Thậm chí là đồng bọn!
Nghĩ thế, Phương Chính cũng muốn xem họ định làm gì, vì thế gật gật đầu nói:
- Làm thí chủ lo lắng.
- Đồ lừa trọc chết tiệt, tốt số đấy!
Ngô Việt Nga nói xong thì đẩy Phương Chính sang một bên, ôm Tống Hiền Hòa. Người ngoài nghề có lẽ nhìn không ra nhưng dân trong nghề như Phương Chính lại nhìn ra được, cái tóm này chỉ là giả dối, ả không chú ý tới Tống Hiền Hòa. Hiển nhiên, ả không có cảnh giác mà cực kỳ thả lỏng.
Phương Chính càng thêm khẳng định, hai người kia quen nhau.
Ngay lúc Phương Chính chuẩn bị dùng tuệ nhãn và pháp nhãn xem thêm thì Tống Hiền Hòa đột nhiên ra tay, cầm lấy cổ tay Ngô Việt Nga! Ả còn chưa kịp phản ứng thì lôi kéo, đi thật nhanh rồi va chạm mạnh!
Ầm!
Mọi người chỉ thấy Ngô Việt Nga kêu một tiếng, rồi bị Tống Hiền Hòa va chạm bay ra ngoài, vòng bảo hộ không thể ngăn kịp, cả người đã vọt qua rớt xuống vực!
Phương Chính vừa thấy, giật mình, trong lòng la lên một tiếng: "Hắn muốn giết người diệt khẩu!"
---------
Lần này mọi người hoảng sợ, ai cũng không nghĩ là sẽ có người chết! Bao Vũ Lạc theo bản năng buông tay, vùng dậy để tóm lấy Ngô Việt Nga, đáng tiếc không được!
Lâm Văn Long bò dậy, móc ra một con dao gấp, mắng to:
- Tống...
Còn chưa dứt lời đã nghe một tiếng gầm giận dữ:
- Nó có dao, cẩn thận!
Lâm Văn Long quay đầu, nhìn thấy một anh đầu trọc vọt lại, đập vai vào gã, sức mạnh như một con trâu điên rồi bị bay ra ngoài. Và vòng bảo hộ không thể ngăn trở, gã rơi xuống vực.
Gần như là lúc lão Tam lao tới, Dương Húc nhìn Ngô Việt Nga bị đẩy xuống núi, đồng tử co rụt lại, xoay người chạy.
- Chạy đi đâu!
Lúc này một anh tóc húi cua vọt ra, là lão Tống gia Nhị! Gã đuổi theo như báo săn, Dương Húc chạy cũng không chậm, một trước một sau xông lên ngã rẽ lên núi rồi khuất bóng.
Mọi chuyện xảy ra gần như là cùng lúc, diễn ra quá nhanh nên tất cả còn chưa kịp phản ứng. Ngay cả cảnh sát cũng đứng hình vì chuyện người chết liên tục này. Tuy là cảnh sát, nhưng họ chỉ phụ trách thôn phụ cận, làm gì đã gặp án mạng kinh khủng thế này? Không ai ngờ có người lại làm trò giết người trước mặt họ cả? Đến lúc phản ứng lại thì hai người đã rơi xuống vực, một người thì chạy lên núi.
- Anh là ai? Sao anh lại giết người?
Bao Vũ Lạc sực tỉnh, túm áo Tống Hiền Hòa phẫn nộ hỏi!
Tống Hiền Hòa cũng sợ hãi, như đang khủng hoảng vì mình đã giết người, ánh mắt hoảng loạn, vội vàng giải thích:
- Tôi... Tôi cũng không biết, tôi chỉ va phải cô ta thôi mà.
Nhìn người đàn ông kinh hoàng, lúc này Bao Vũ Lạc mới nhớ ra anh ta còn định ra cứu người, mà chết chỉ là một tên côn đồ, nếu tính toán thì anh ta còn được coi là anh hùng. Cô hỏi như vậy, cũng không tốt lắm.
Vì thế cô cố gắng bình tĩnh trở lại, buông tay ra nói:
- Xin lỗi, tôi quá kích động. Sao vừa nãy anh lại hành động như vậy?
Tống Hiền Hòa cũng bình tĩnh hơn, vội vàng lắc đầu nói:
- Tôi có qua Thái Cực quyền, định nhân lúc thay đổi con tin rồi cứu người, chỉ là không ngờ... tôi không cố ý.
Nói xong, Tống Hiền Hòa ảo não ôm đầu, ngồi xuống, nước mắt lã chã, sắc mặt sợ hãi không phải giả vờ.
Bên kia, lão Tam đầu trọc cũng bị hai cảnh sát khác khống chế, gã kinh ngạc, ngốc nghếch sờ đầu, lắp bắp nói:
- Tôi... Tôi... Tôi thấy gã cầm dao nên kích động lao tới, tôi cũng không nghĩ là sẽ như vậy.
Hai cảnh sát bất đắc dĩ, chuyện xảy ra quá nhanh, lại là như cùng lúc, họ không thể cùng chú ý được cả hai bên nên cũng không chắc chắn có phải lão Tam nói thật hay không. Nhưng người xem lại sôi nổi, đồng tình với lão Tam nên họ cũng không thể làm khó, vì nói cho cùng người ta chỉ thấy bất bình rồi xông vào mà thôi. Nếu không kẻ ác rút dao ra, đâm phải ai cũng sẽ chết người.
- Được rồi nhưng cả hai phải phối hợp với cảnh sát để điều tra. Hai người nhìn anh ta, tôi chạy theo người kia.
Nói xong, Bao Vũ Lạc muốn lên núi, kết quả quay đầu, sửng sốt hỏi:
- Phương Chính trụ trì đâu?
- Lên núi rồi, lúc cô nói chuyện, trụ trì đã lên núi.
Có nhân nói.
Bao Vũ Lạc tức giậm chân, mắng:
- Đúng là không bớt lo, thầy ý định xung phong làm con tin ư?
Vừa nói, Bao Vũ Lạc đã đuổi theo. Nhưng cô quên mất rằng thực sự Phương Chính lại dễ dàng bị người bắt cóc như vậy sao? Lúc trước ở Chậu cơm, là ai cứu các cô thế?
Trong lúc cấp bách, Bao Vũ Lạc không nghĩ nhiều. Để hai cảnh sát dẫn Tống Hiền Hòa và lão Tam ghi chép lời khai, những người khác thấy còn chưa kết thúc, cũng không chịu giải tán. Nhưng sau đó rất nhiều cảnh sát tới, họ bắt đầu sơ tán, tránh lại xảy ra chuyện gì khác..
Cùng lúc đó, trên đường lên núi, Phương Chính nghe Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, người đã cứu rồi, không có việc gì.
Phương Chính yên tâm nhưng hắn lại không vui, bởi vì Cá mặn truyền đến tin tức:
- Đại sư, dưới chân núi có hai tên lén lút, luẩn quẩn trong thôn, chính là hai tên cặn bã ở bệnh viện Phổ Thiên bị thầy đuổi đi đó.
Phương Chính nhăn mày, hôm nay đám Hí Tử được bên người bệnh viện Phổ Thiên thuê. Hiện giờ bọn họ lại chạy vào thôn, dùng chân nghĩ cũng biết chúng lại có chiêu nào!
Phương Chính lập tức nói:
- Ngươi nhìn họ, một khi có hành động gì thì xử lý ngay!
- Ơ ta cũng có thể xuống núi?
Cá mặn hưng phấn.
Phương Chính cười nói:
- Có thể, nhưng ý của ta chắc ngươi hiểu chứ?
Cá mặn cười ha ha nói:
- Hiểu! Đương nhiên hiểu! Yên tâm, không ai nhìn thấy ta đâu haha... có nhìn thấy cũng nói không rõ, haha để ta đáp lễ họ chút nào.
Giải quyết vấn đề dưới chân núi, Phương Chính yên tâm nhanh chân đi lên.
Kết quả không bao xa đã thấy lão Nhị xoay tay Dương Húc, dùng khuỷu tay đánh mạnh, gã kêu thảm thiết, cánh tay bị gãy! Gã nghe có tiếng bước chân hét lớn:
- Anh định giết...
Lão Nhị cũng không biết có nghe được tiếng Phương Chính lên núi hay không, anh ta cúi người khiêng Dương Húc rồi ném xuống vách núi!
Phương Chính thấy vậy, hét lớn một tiếng:
- Dừng tay!
Lão Nhị quay đầu lại, giống như một con báo săn điên cuồng! Anh ta thấy Phương Chính, con ngươi hung hãn lại trở lại bình thường, nhếch miệng cười nói:
- Hóa ra là Phương Chính trụ trì, sao thầy lại tới đây?
- Thí chủ, vì sao lại giết hắn?
Phương Chính hỏi.
Lão Nhị lắc đầu nói:
- Phương Chính trụ trì, thầy nhìn lầm rồi, tôi không có giết hắn. Là hắn muốn giết tôi, tôi chỉ tự vệ thôi. Thầy xem tôi còn bị thương đây.
Anh ta chỉ chỉ bụng mình, Phương Chính nhìn lại, từ đâu ra miệng vết thương? Đang lúc nghi hoặc, tay anh ta nhanh như tia chớp chém xuống, phụt một tiếng một con dao cắm vào bụng, máu tươi chảy đỏ sẫm cả áo!
Phương Chính vừa thấy, trái tim run rẩy, chắp tay trước ngực, nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ hà tất phải làm vậy?
Lão Nhị xùy một tiếng, hiển nhiên là đang nhịn đau, sau đó nhếch miệng nói:
- Phương Chính trụ trì, thầy xem, tôi bị thương thật mà.