Chương 1005: Bùng Phát
Phương Chính vừa nghe, lập tức nhìn về phía gã. Cái liếc mắt khiến gã cảm giác như bị Phật Tổ theo dõi, cả người nổi da gà, nguy cơ mãnh liệt!
Phương Chính hơi hơi mỉm cười nói:
- A Di Đà Phật, nếu thí chủ không cho bần tăng nói chuyện của Ngô thí chủ vậy để bần tăng nói về thí chủ đi. Dương Húc, nam, 31 tuổi, ngoại hiệu Hí Tử, hiện tên là Dương Vạn, người lãnh đạo trung tâm tập đoàn Hoa Ảnh...
- Mày im ngay!
Dương Húc vừa nghe đã run lên. Chỉ cho rằng Phương Chính biết chuyện Ngô Việt Nga và Lâm Văn Long là vì đã đi điều tra, không ngờ hắn vừa nói đã nêu ra đầy đủ chi tiết của gã!
Dương Húc, đã bao lâu không ai gọi gã bằng cái tên này, ngay gã cũng sắp quên mất nó. Bởi vì đây là tên do cha mẹ gã đặt, nhưng rời khỏi nhà gã cũng đã đổi tên mình thành Dương Vạn, muốn nổi tiếng. Đừng nói người bên cạnh, ngay cả trung tâm Hoa Ảnh cũng không biết! Cho nên giây phút Phương Chính gọi tên Dương Húc, gã như bị sét đánh, hét lớn một tiếng để hắn câm miệng! Bởi vì gã sợ! Gã sợ cái này hòa thượng thoạt nhìn không gì không biết này sẽ móc ra quá khứ của gã! Cái quá khứ đầy máu me, không ra hình người, không thể cho ra ánh sáng!
Nhưng Phương Chính không quan tâm, tiếp tục nói:
- Thí chủ, hiện tại sợ đối mặt với quá khứ thế sao? Vậy thì những người bị thí chủ hại chết thì thí chủ có còn nhớ rõ không? Trần Bân, Vương Hội Dũng, La Phân, Tôn Sướng...
Từng cái tên được hắn nêu ra, sắc mặt hắn cũng càng ngày càng lạnh tanh. Vốn tưởng rằng ba tên này chỉ là côn đồ gây sự, ai ngờ qua tuệ nhãn lại thấy là ác ma!
Mỗi cái tên được nêu ra, Dương Húc lại run lên, nhìn Phương Chính như quái vật. Tuy nhiên gã mau chóng bình tĩnh, chỉ yên lặng nghe, dường như những gì hắn nói không hề liên quan tới mình, gã chưa từng nghe thấy bao giờ.
Phương Chính đọc các tên xong, Dương Húc đã hoàn toàn bình tĩnh, bĩu môi nói:
- Không thể không nói, hòa thượng thầy có năng lực viết truyện rất hay, lại càng giỏi bôi nhọ người khác. Tuy rằng không biết những người thầy nhắc tới là ai, hay nói có mục đích gì, tôi chỉ muốn nói, tôi không phải là Dương Húc.
Nghe vậy, Lâm Văn Long và Ngô Việt Nga đang hoảng loạn cũng bình tĩnh lại, vừa mới bị Phương Chính kia thình lình vạch trần quá khứ nên bị dọa. Hiện tại được Dương Húc dẫn dắt, cả hai đã yên tĩnh hơn.
Mà cũng nghe qua, hai cảnh sát đang nghi ngờ nhìn Dương Húc lại cũng nghi hoặc nhìn Phương Chính, bọn họ không chắc chắn rốt cuộc hắn nói có phải là sự thật hay không.
Dương Húc thấy mọi chuyện được kiểm soát, vẫn bình tĩnh nhìn Phương Chính nói:
- Phương Chính trụ trì, tôi không đọc sách nhiều, không hiểu quá nhiều đạo lý lớn. Nhưng có một chút tôi vẫn hiểu, ai cũng phải chịu trách nhiệm về lời mình nói. Thầy nói nhiều thế, vậy thầy có chứng cứ chứng minh không?
Lâm Văn Long hùa theo:
- Đúng, nếu viết truyện mà có thể coi là chứng cứ thì lại buồn cười.
Ngô Việt Nga vừa muốn nói đã nghe Phương Chính cười nói:
- Các thí chủ muốn chứng cứ?
- Đúng!
Ngô Việt Nga lập tức nói.
Phương Chính không cười nữa, hắn vung tay áo, hơi hơi ngẩng đầu, hai mắt như điện, giống như Phật Tổ lâm phàm thẩm tra thế nhân, trực tiếp nói với hai cảnh sát:
- Hai vị thí chủ, xin hãy điều tra thân phận của họ, xem rốt cuộc họ là ai.
Hai vị cảnh sát sửng sốt, không ngờ Phương Chính lại để họ ra mặt. Nhưng họ đều đứng về phía Phương Chính, lập tức tiến lên nói:
- Ba vị, xin cho mượn chứng minh nhân dân.
Đám Lâm Văn Long cười lạnh, không hoang mang lấy ra ba thẻ chứng minh đưa qua.
Cảnh sát cầm lấy rồi nhìn nhìn, lắc lắc đầu nói:
- Phương Chính trụ trì, bọn họ là Hoàng Vẫn, Lưu Diễm, Trương Binh. Không có như thầy đã nói.
Phương Chính nhướn mày, không ngờ ba tên lại có sự chuẩn bị còn mang theo chứng minh giả. Nhưng không sao, hắn mở ra tuệ nhãn toán, quả nhiên, chứng minh giả bị bại lộ. Hắn nói::
- Đây là giả, ba ngày trước mới vừa được làm ra. Người làm ra chứng minh này tên là Mã Cường, số điện thoại 138xxxx, địa chỉ là số 375 phố Hà Tây huyện Tùng Vũ. Hai thí chủ có thể cho người đi xem.
Nghe thế, ba tên căng thẳng, nhìn Phương Chính một cách quái dị, làm sao hắn biết được?
Hai cảnh sát có chút do dự, tuy rằng Phương Chính có danh tiếng, nhưng cảnh sát không phải đồng tử, thầy nói tra là tra ư? Thầy nghĩ mình là ai? Họ mà làm vậy, nếu đúng còn chưa ăn ai, mà nếu hắn nói bừa bãi thì họ xong luôn.
- Được! Tôi đi tra!
Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên.
Hai cảnh sát sửng sốt, một nữ cảnh sát trong đám đông đang phất tay, hai người lập tức liền nhận ra. Phương Chính cũng nhận ra, là nữ cảnh sát Bao Vũ Lạc lúc trước xử lý chuyện Chậu Cơm.
Hai anh nhăn mày lại, tâm nói: Cô nhóc này làm trò gì? Giờ sao cảnh sát có thể lung tung bị sai bảo như thế? Nhưng người ta không do họ quản lý nên họ cũng không dám nói cái gì. Hơn nữa bọn họ cũng muốn biết, rốt cuộc Phương Chính là thần toán tử, hay là chém gió lung tung nên không hé răng.
Bao Vũ Lạc nói xong, bắt đầu gọi điện thoại, bên kia hành động nhanh chóng, tìm được cửa hàng đánh khóa làm giả chứng minh nhân dân, mà còn thu nhận được một lượng lớn chứng minh giả và công cụ chế tạo... Ông chủ cũng nhát gan, cảnh sát vừa nói chuyện ba người Dương Húc ông ta đã đầu hàng, khai hết thời gian làm, thu bao nhiêu tiền... Cả quá trình chỉ mất hai mươi phút!
Nghe bên kia xác định tin tức, hai cảnh sát nhìn về phía Dương Húc, Lâm Văn Long cùng Ngô Việt Nga. Gần như là đồng thời, Dương Húc hét lớn một tiếng:
- Ra tay!
Lâm Văn Long đột nhiên xoay người nhào sang Bao Vũ Lạc vừa đến bắt làm con tin! Kết quả cô cúi thấp người, tay kìm chặt tay gã, xoay người, khom lưng, quăng ngã!
Rầm!
Gã cảm thấy trời đất xoay vòng rồi bị Bao Vũ Lạc quăng xuống, rồi bị đè dưới đất không thể động đậy.
Ngô Việt Nga nhào về phía Phương Chính, tâm nói: Hòa thượng da thịt non mịn, chắc không khỏe mạnh gì lắm, dễ bắt làm con tin.
Quả nhiên, Ngô Việt Nga bắt lấy Phương Chính, móc ra một con dao nhỏ đặt lên cổ hắn, hét lớn:
- Dừng tay!