Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1004

Chương 1004: Phương Chính Giúp Ngươi Nhớ Lại Quá Khứ

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1004: Phương Chính Giúp Ngươi Nhớ Lại Quá Khứ

Tới giờ, Phương Chính đã không có đường lui, nếu không lấy ra chứng cứ chắc thật sự sẽ toang. Bình thường thì bôi nhọ cùng lắm nói lời xin lỗi là xong nhưng hắn là người bình thường sao? Với lượng follow, lượng đề tài thì hắn là người nổi tiếng, mà đã nổi tiếng thì lại khác, nói sai không chỉ phải chịu trách nhiệm về mặt pháp luật mà còn phải về mặt xã hội, về mặt danh dự!

Nếu gây ồn ào thì danh tiếng của hắn cũng chịu ảnh hưởng nặng nề! Ít nhất, miệng không giữ cửa, ăn nói bừa bãi, bôi nhọ người khác, nhân phẩm có vấn đề sẽ bị đăng đàn. Thậm chí còn bị coi như thất tín!

Mọi người phải toát mồ hôi lạnh.

Hứa Phổ cười tủm tỉm nhìn Phương Chính, trong đầu toàn là hình ảnh bị nhục nhã ngày hôm qua. Giờ thấy hắn bị buộc ép vào đường cùng thì ông ta sảng khoái cười, nói:

- Đáng đồng tiền bát gạo!

Mặt rỗ cũng cười gật đầu.

Ả kia thấy cảnh sát tới, lập tức nói:

- Phương Chính trụ trì, nếu thầy không trả lời thỏa đáng thì hôm nay chúng ta sẽ đối mặt với pháp luật!

Hai gã còn lại sôi nổi gật đầu, một bộ không chết không ngừng.

Hai cảnh sát bất đắc dĩ nhìn Phương Chính, một người cười khổ nói:

- Phương Chính trụ trì, thầy vẫn nên trả lời cho họ đi.

Là một cảnh sát nhân dân, họ đã gặp quá nhiều trường hợp chửi rủa, tùy tiện bôi rồi. Chỉ là họ không ngờ sẽ có một ngày chỉ vì ngần đó lý do mà ầm ĩ đến mức độ này. Trước kia bọn họ còn hâm mộ người nổi tiếng, giờ thì lại thấy đồng tình, mỗi tiếng nói hành động, bị bắt được nhược điểm, thật sự là xong đời...

Họ không quá để ý việc Phương Chính bôi nhọ, con người mà, ai chẳng kích động, nóng đầu lên thì nói bừa hai câu? Đáng tiếc, chỉ bởi là người nổi tiếng mà trách nhiệm của câu nói cũng lớn hơn hẳn.

Phương Chính chắp tay trước ngực, cười tủm tỉm nhìn ba người nói:

- A Di Đà Phật, ba vị thí chủ, xác định phải có một câu trả lời?

- Đúng vậy!

Ba người nhìn Phương Chính như nhìn kẻ ngu, có ý: Thầy dài dòng làm gì?

Phương Chính thấy vậy, sống lưng càng thêm thẳng, ưỡn ngực, ánh mắt bình đạm trở nên sắc bén, tuệ nhãn khai! Pháp nhãn khai!

Rồi hắn nhìn gã bị ốm nói:

- Lâm Văn Long, 27 tuổi, sinh ở thôn Lục Giáp huyện Mã Đường. 13 tuổi rời nhà trốn đi, ở nhà xưởng làm lao động trẻ em, từng ăn trộm đồ. 15 tuổi bởi vì đánh nhau mà bị bỏ tù ba năm. 18 tuổi ra tù, gia nhập nhóm phạm tội Hoa Ảnh. Năm 2016, đi theo Hoa Ảnh tham gia đầu đường ẩu đả, cướp đoạt địa bàn, thu phí bảo kê. Năm 2017, tiến vào nhóm trung tâm Hoa Ảnh, đi theo Hí Tử chuyên làm nghề bôi nhọ người khác. Tổ chức thành đoàn thể, hại chủ tịch tập đoàn Tam Liên cửa nát nhà tan, tập đoàn bị đối thủ nuốt chửng. Nửa cuối năm 2017, đi theo Hí Tử, lừa nhân viên chính phủ Trần Tâm Võ rời nhà để cất tiền dưới giường anh ta, sau đó chụp ảnh anh ta nhận phong bì. Ngay sau đó, khiếu nại với ủy ban kỷ luật là đối phương nhận hối lộ. Ủy ban tới nhà phát hiện túi và lượng tiền mặt lớn dưới gầm giường, anh ta bị bắt vào tù. Cùng lúc đó, nhà xưởng bị Trần Tâm Võ đình chỉ vì không đủ tiêu chuẩn lại bắt đầu hoạt động trở lại.

Phương Chính liệt kê, từ khi còn nhỏ đến bây giờ, Lâm Văn Long càng nghe càng kinh hãi, sắc mặt từ nghi ngờ, biến thành ngưng trọng, sau đó khủng hoảng, sợ hãi nhìn hắn! Gã không hiểu tại sao hắn lại biết được! Nhiều chuyện như vậy kể cả là người bên cạnh hoặc Hí Tử cũng không thể! Đặc biệt là khi gã còn nhỏ, gã còn chưa kể với ai, thậm chí trốn khỏi nhà rồi gã còn chưa từng về nhà! Đến tận bây giờ gã cũng dần quên nhà mình thế nào rồi! Thế mà hắn lại có thể đào hết thảy ký ức ấy ra, mà nói đúng hết!

Phương Chính làm sao mà biết được? Rốt cuộc hắn là ai?

Lâm Văn Long nhìn Phương Chính như nhìn quái vật! Gã tin chắc rằng ngay cả cơ quan chính phủ cũng không có khả năng tìm hiểu chi tiết tới vậy! Sợ hãi lan tràn...

Đúng lúc này, Phương Chính bỗng nhiên ngừng lại, thở dài rồi nói:

- Thí chủ, còn muốn bần tăng nói tiếp sao?

- Toàn là vớ vẩn, thầy làm biên kịch được đó, nhưng thầy có chứng cứ sao?

Lúc này, ả bên cạnh mạnh miệng nói nhưng sắc mặt đã khó coi cực kỳ. Tuy rằng ả không biết quá khứ Lâm Văn Long thế nào nhưng chuyện từ lúc gã gia nhập Hoa Ảnh thì trúng phóc 100%! Mà loại trừ bỏ người của họ thì đó là cơ mật tuyệt đối! Ngay cả cảnh sát cũng không biết! Hòa thượng này biết bằng cách nào? Ả hơi ngơ ngẩn.

Vừa mở miệng, Phương Chính đã quay sang nhìn ả. Bởi vì là ngược sáng cho nên ả không thấy rõ đôi mắt hắn, nhưng ả có cảm giác sợ hãi, dường như đôi mắt ấy có thể nhìn thấu ả vậy.

Đúng lúc này, Phương Chính nói:

- Ngô Việt Nga, nữ, 30 tuổi. Sinh ra tại Lộ Thủy Hương. Vốn là một cô bé đơn thuần nhưng lúc lên 14 tuổi, trên đường đi học...

- Câm ngay!

Ngô Việt Nga bỗng nhiên nổi giận gầm lên cắt ngang. Sắc mặt ả tái nhợt, ánh mắt vô cùng sợ hãi, có vẻ nội dung sắp nói ra cực kỳ khủng bố, cảm xúc hoảng sợ lập loè trong mắt muốn tràn cả ngoài.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, chuyện quá khứ cũng là quá khứ. Hắn tổn thương thí chủ là lỗi của hắn, nhưng thí chủ lại trút giận lên người khác thì đâu được chứ? Thí chủ nghĩ lại chuyện mấy năm nay mà xem, tự hỏi bản thân, nếu thí chủ là họ thì thí chủ sẽ như thế nào?

- Câm ngay! Hòa thượng thối, tao chả làm gì cả, mày đừng có mà vu khống!

Gã da vàng thấy Ngô Việt Nga mất kiểm soát thì vội vàng quát lớn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay