Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1002

Chương 1002: Chữa Hay Là Không Chữa?

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1002: Chữa Hay Là Không Chữa?

Thấy hai người đều đứng lên, cảnh sát mở miệng:

- Không phải anh chị bảo bị choáng, không đứng lên nổi sao? Váng đầu thì chúng tôi nhìn ra rồi, nhưng đứng dậy không nổi thì đúng là không thấy. Cả hai chú ý đi, lần sau còn báo sai thì đừng trách.

Nói xong, hai cảnh sát xoay người đi mất.

Hai nam một nữ nghẹn đỏ bừng, đứng lên rồi mà định giả vờ nữa thì đúng là coi cảnh sát như trò đùa. Cảnh sát mà nghiêm túc thì luôn có biện pháp xử lý bọn họ. Mục tiêu hôm nay chỉ là vây Phương Chính chứ không phải là gây rắc rối cho mình.

Nhìn cảnh sát rời đi, gã bị ốm khẽ nói:

- Hai người làm gì đấy? Đang mùa đông, băng thiên tuyết địa, rắn ở đâu ra? Mà cho dù có, cũng ngủ đông hết rồi!

- Tôi nhìn thấy rắn thật mà, còn chui vào quần tôi cơ.

Gã da vàng nói khẽ.

Ả kia cũng nói:

- Tôi cũng thấy, là rắn mà, hắc đế bạch hoa...

- Thật ư, còn chạy như bay rồi trèo lên cây? Mà cả hắc đế bạch hoa... cô từng thấy hắc đế bạch hoa xà chưa?

Gã bị ốm quát hỏi.

Hai người sửng sốt, có lẽ trên thế giới này có loại rắn đó thật, nhưng họ chưa từng gặp mà! Tuy nhiên cả hai cực kỳ chắc chắn là có nhìn thấy rắn chui vào quần, nhưng cúi xuống thì làm gì có rắn nào?

Hai người rét run, không có rắn, vậy họ vừa mới nhìn thấy cái gì? Hai người nói nửa ngày, đáng tiếc không ai tin nên đành thôi, đặt nghi vấn trong lòng.

- A Di Đà Phật, chủ nếu hai vị thí không sao thì xuống núi thôi. Bần tăng cũng đi đây...

Lúc này, Phương Chính lại lên tiếng.

Cũng không biết vì sao mà nghe tiếng niệm phật ấy ba người lại căng thẳng! Bởi vì ngay lúc nãy tiếng niệm phật vang lên thì họ lại gặp xui xẻo! Cũng may, Phương Chính chỉ là nói phải đi, ba người mới nhẹ nhàng thở ra.

Tuy nhiên Phương Chính phải đi? Hắn đi thì làm sao làm việc được? Nhận việc rồi làm một nửa? Có cần số tiền còn lại không đây? Tiếng tăm cũng vứt nốt à?

Và gã da vàng lập tức kêu lên:

- Phương Chính trụ trì, thầy không thể đi!

Xung quanh nhìn lại, nhìn gã như một kẻ khờ.

Có người nói thầm nói:

- Hừ thằng ngốc này còn chưa chừa, đúng là cao chó, dám dính lên đại sư.

- Chưa đủ bài học đây mà.

- Gây chuyện à, kế này không được nhảy sang kế kia, đúng là cố chấp ghê? Tôi kiên định đứng về phía Phương Chính trụ trì!

- Tôi cũng thế, ủng hộ đại sư!

...

Nghe mọi người nói như vậy, gã da vàng cũng không tức giận, chỉ nhìn chằm chằm Phương Chính, nói:

- Bạn tôi bị ốm, xin đại sư thăm khám.

Mọi người vui vẻ, thật đúng là đồ ngốc đáng yêu, ngây thơ vô số tội. Vừa nãy còn gây rắc rối cho người ta, giờ lật mặt bảo người ta chữa bệnh, não không chung đường sóng với thế giới à. Vì thế tất cả cười ha hả nhìn về phía Phương Chính, bọn họ cũng muốn xem xem hắn sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

Phương Chính cười, vẻ mặt ôn hòa hiền từ.

Mọi người thầm nghĩ: "Không phải đại sự không đứng đắn sẽ thật sự từ bi vì hoài, không so đo hiềm khích mà chữa bệnh đó chứ?

Không chỉ riêng họ, cả ba người gây sự cũng cho là như vậy. Cuối cùng cũng là hòa thượng, phải từ bi vì hoài, khuyên ác hướng thiện. Tuy rằng chọc Phương Chính, nhưng vì mặt mũi, hắn cũng phải biểu hiện khoan dung rộng lượng, không so đo hiềm khích nhỉ? Trong lịch sử, rất nhiều đại sư đều thế cả. Vì độ hóa người xấu mà có thể buông bỏ tất thảy.

Ba người vui mừng, tâm nói: "Không cần biết thầy chữa thế nào, chúng tôi cứ nói chưa khỏi đấy, hừ hừ, để xem sao!

Cùng lúc đó, ba người nhìn xung quanh, có hai người đàn ông mặc áo lông vũ, đội mũ đeo khăn quàng cổ che kín mặt cũng nhìn lại, đều thấy được ý cười trong mắt, dường như thấy cừu con sắp rớt vào bẫy rập.

Nhưng mà, đúng lúc này, Phương Chính lại cười vô cùng từ bi, thành khẩn, nhẹ nhàng, nhàn nhạt phun ra hai chữ:

- Không chữa!

- Phì!

Một người đang uống nước phải phun ra! Bọt nước hóa thành băng, rơi xuống. Những người khác không nhịn được cười.

- Ha ha, quả nhiên là đại sư lưu manh, không thèm theo kịch bản luôn! Nhà người ta thì không so đo hiềm khích, bên đây thì ghi nhớ trong tim!

- Quả nhiên, đúng là không chữa thật.

- Haha mọi người quên rồi à? Đại sư lưu manh từng nói không chữa bệnh cho người xấu. Mấy tên này vừa nhìn đã chả phải tốt lành gì, không chữa là đúng rồi.

- Đúng, loại người này chết bớt là báo đáp sự lương thiện cho thế giới này.

...

Cũng không biết là da mặt dày hay thế nào, cả ba không có phản ứng gì. Gã bị ốm nhìn chằm chằm Phương Chính, phẫn nộ nói:

- Phương Chính trụ trì, người xuất gia từ bi vì hoài, thầy thấy chết mà không cứu, sao được gọi là từ bi?

Kết quả Phương Chính lại trả lời ngay tắp lự:

- A Di Đà Phật, bần tăng rất từ bi.

Mọi người che mặt, quả nhiên không đứng đắn, người ta không biết xấu hổ, hắn cũng mặt dày. Còn rất từ bi, hắn không biết những cao tăng từng cắt thịt uy ưng sao? Người ta mới là đại từ bi!

Tuy nhiên nếu để lựa chọn thì mọi người vẫn quyết đoán đứng ở bên Phương Chính, bởi cách làm khiến bọn họ cảm thấy - sảng khoái!

Ả kia nói theo:

- Từ bi? Thầy có cần mặt mũi không? Đã từng gặp kẻ máu lạnh mà chưa thấy ai như thầy! Tuy rằng chúng tôi có gây rắc rối cho thầy nhưng là hòa thượng, chẳng lẽ thầy không nên khoan dung một chút sao? Cái gì cũng so đo, đàn ông đâu? Hòa thượng đâu?

Kết quả Phương Chính lập tức cúi đầu nhìn dưới háng, sau đó nghiêm trang trả lời:

- Xác định, bần tăng thật sự là đàn ông. Đến nỗi hòa thượng, nếu không muốn thì thí chủ có thể cho bần tăng không làm không? Nếu có thể, bần tăng cảm ơn thí chủ nhiều.

Phương Chính nói vô cùng thành khẩn, không giống như là gạt người, trên thực tế hắn cũng nói thật. Nhưng không biết như thế nào, mọi người nhìn đôi mắt ấy lại cảm thấy có trêu tức, nhịn không được bật cười.

--------------

TỪ NGÀY 25/10/2020, truyện đăng 3c/ngày vào 1h, 2h và 4h sáng tới khi kết truyện, mong chư vị đạo hữu theo dõi và ủng hộ truyện!

TỪ NGÀY 25/10/2020, truyện đăng 3c/ngày vào 1h, 2h và 4h sáng tới khi kết truyện, mong chư vị đạo hữu theo dõi và ủng hộ truyện!

TỪ NGÀY 25/10/2020, truyện đăng 3c/ngày vào 1h, 2h và 4h sáng tới khi kết truyện, mong chư vị đạo hữu theo dõi và ủng hộ truyện!

TỪ NGÀY 25/10/2020, truyện đăng 3c/ngày vào 1h, 2h và 4h sáng tới khi kết truyện, mong chư vị đạo hữu theo dõi và ủng hộ truyện!

TỪ NGÀY 25/10/2020, truyện đăng 3c/ngày vào 1h, 2h và 4h sáng tới khi kết truyện, mong chư vị đạo hữu theo dõi và ủng hộ truyện!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay