Chương 1001: Chui Vào Đi!
- Sư phụ, con lần đầu tiên nhìn thấy có người xin được đánh. Ba người này bị bệnh thật ấy, còn là bệnh nặng nữa.
Hồng Hài Nhi ở bên cạnh cố nén cười, chỉ chỉ đầu, ý tứ là ba người bị bệnh thần kinh.
Cả ba tức đỏ mặt.
Những người khác thì cùng nở nụ cười!
Không biết là ai nói:
- Quả nhiên là đại sư không đứng đắn, đúng là CM không đứng đắn! Bảo đánh liền đánh, đánh còn đúng lý hợp tình như vậy.
Những người khác bật cười, phối hợp Phương Chính nói:
- Đại sư quả nhiên từ bi vì hoài, người ta xin thì thầy đánh, đánh tốt quá!
- Ngần này tuổi tôi cũng chưa gặp trường hợp này bao giờ, đại sư đã thỏa mãn họ, chắc họ phải sung sướng lắm.
- Quả nhiên là trên đời chuyện quái gì cũng có thể xảy ra! Mấy tên khốn... hmmm đúng là không bình thường, giờ có khi phải mở bài: Chúng ta không giống nhau, không giống nhau...
Ba người sắc mặt xanh mét, tay nắm chặt, ả kia thì cắn răng nói:
- Được, chơi trò ai tàn nhẫn vô sỉ hơn à?
Nói xong, ả nằm xuống giãy đành đạch:
- Ôi đầu tôi! Đau quá! Đầu của tôi... Hòa thượng đánh người kìa... báo cảnh sát đi!
- Đúng đúng đúng, báo cảnh sát! Hòa thượng đánh người!
Gã da vàng cũng kêu lên.
Hai tên khóc lóc lăn lộn, đồng thời cũng gọi điện thoại báo cảnh sát.
Những người khác thấy vậy thì nhíu mày, chưa thấy ai mặt dày thế. Nhưng nghĩ cũng rắc rối thật, nếu cứ tiếp tục ầm ĩ chắc hôm nay không thể giảng thêm gì nữa. Những bác sĩ tức tối giậm chân mà cũng không biết nên xử lý như thế nào.
Lúc này, có cảnh sát chen lên, hoạt động lớn nên họ vẫn phải duy trì trật tự, vừa nghe có người gây chuyện là chạy gấp. Nhìn lưu manh dưới đất, cảnh sát cũng cau mày, nhưng vẫn theo quy trình hỏi một tiếng:
- Sao vậy? Hai người không có việc gì chứ?
Vừa thấy cảnh sát tới, hai tên càng thảm thiết, ả kia hét lớn:
- Bị đánh vào đầu không đứng lên nổi. Ôi đau quá... váng đầu!
Gã da vàng kêu lên:
- Tôi bị choáng, không đứng lên nổi.
Cảnh sát thấy nhiều nhưng phải nói là khó giải quyết. Cảnh sát bất đắc dĩ ngồi xuống nói:
- Có cần gọi bác sĩ cho hai người không? Nơi này rất nhiều bác sĩ.
- Đồng chí cảnh sát, không cần gọi đâu, họ giả vờ đấy.
Một bác sĩ hừ lạnh nói.
- Anh ăn nói kiểu gì đấy? Còn có y đức không? Người ta như thế mà còn đứng đó nói kháy?
Gã bị ốm nổi giận nói.
Bác sĩ bị mắng mặt đỏ tai hồng, vừa muốn phản bác đã nghe gã tiếp tục nói:
- Đồng chí cảnh sát, chính là hòa thượng này đánh, các anh định xử lý thế nào?
Cảnh sát cũng khó xử nhìn Phương Chính, gã kia nói:
- Hai người kia không dậy được?
- Không được, đầu váng mắt hoa, sắp chết rồi.
Ả kêu lên.
Gã da vàng nói:
- Tay chân không có cảm giác gì, tên kia ra tay quá nặng, chắc chắn bị thương nặng rồi.
Cảnh sát định nói cái gì, bên cạnh vang lên:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ chắc chắn là không đứng lên nổi?
Vừa thấy Phương Chính hỏi, bọn họ nghĩ Phương Chính đang sợ, vì thế gật đầu nói:
- Đúng thế đấy, người mình mình biết, tuyệt đối không đứng lên nổi!
Phương Chính cười tủm tỉm hỏi:
- Thật vậy ư?
Phương Chính vừa liếc, hai người dưới đất cảm thấy kỳ lạ, hình như hắn không sợ! Chẳng lẽ hắn còn có thủ đoạn khác? Nhưng rồi cả hai người liền lấy lại bình tĩnh, chẳng cần biết, chúng ta cứ giả vờ không dậy nổi, thần tới chúng ta cũng là bị thương, các người không kiểm tra ra là do không đủ năng lực! Và rồi cả hai gật đầu.
Kết quả đầu còn chưa gật đã thấy mông lạnh! Hai người cúi xuống thì thấy một con rắn không biết từ đâu chui ra, đang chui vào quần mình! Trong nháy mắt, da đầu tê dại! Hoảng sợ trừng mắt, kêu đều không kịp kêu! Càng miễn bàn suy nghĩ vì sao mùa đông mà rắn không ngủ đông!
Gần như là cùng lúc cả hai nhảy dựng lên, hét lớn:
- Có rắn kìa! Cứu!
Ả kia sợ tới mức nhảy lung tung. Còn gã nọ thì sợ hãi, thò tay vào quần kéo, vừa kéo vừa kêu:
- Chui vào mất rồi! Cứu mạng! Mẹ ơi, đã to rồi còn to hơn! Rắn không ra ngoài kìa!
Gã vừa kêu lại thấy lạ lạ, sao bóp một cái thì trứng lại đau? Hơn nữa mọi người nhìn kỳ quái! Không giống như là thấy chết mà không cứu mà như đang xem hề vậy!
Người khác còn chưa tính, ngay cả người của mình cũng thế luôn! Gã có dự cảm xấu, cẩn thận sờ sờ con rắn nhỏ, cẩn thận cảm giác, hình như không mềm.
- Không đúng, đây không phải rắn!
Gã bỗng nhiên ý thức được cái gì, cúi đầu nhìn, mặt đỏ tưng bừng rồi kéo quần, hét thảm...
- Ông ơi chú ý bị gì vậy ạ?
Một đứa trẻ hỏi.
Ông ho khan một tiếng, xoa xoa đầu cháu mình nói:
- Chắc là bị rắn cắn đó.
Người bên cạnh vừa nghe liền bật cười, sau đó sôi nổi đáp:
- Đúng đúng đúng, bị rắn cắn, thật đáng thương, ha ha...
Thằng bé ngơ ngác nhìn người lớn, nói thầm:
- Người ta bị rắn cắn, mà mọi người còn cười, không đồng tình gì cả!
Mọi người vừa nghe, cười càng vui vẻ.
Con sóc đứng trên vai Phương Chính, cũng ngơ ngác hỏi:
- Sư phụ, rốt cuộc gã bị sao ạ?
Phương Chính nghiêm trang nói:
- Bóp mạnh quá chắc vào trứng rồi?
Hồng Hài Nhi nói:
- Con nghĩ là đánh bida, một cây đánh hai quả bóng, lực va đập quá mạnh, cây sắp gãy mà bóng cũng sắp nổ, cho nên mới đau như vậy.
Con sóc ngơ, hoàn toàn không rõ Hồng Hài Nhi đang nói gì.
Phương Chính tát Hồng Hài Nhi một cái, thằng nhãi này! Sao lời gì qua miệng nó đều bị chệch hướng thế? Còn lưu manh ghê?
Cũng may, Hồng Hài Nhi nói rất nhỏ, mọi người đều nhìn sang gã kia, nếu không chắc hình tượng đại sư mình vất vả xây dựng sẽ sụp đổ mất.