Chương 58: Cũng vì người mà phấn đấu quên mình
Con ngựa vụt đi như không muốn sống nữa, cây cối xung quanh thì càng ngày càng dày đặc.
Có mấy lần, một nhánh cây từ đâu đó đột ngột chĩa ra, Tề Nhan nhanh mắt giơ tay che đầu cho Nam Cung Tĩnh Nữ, nhưng bản thân nàng lại không kịp tránh, hậu quả là bị nhánh cây đó quẹt vào mặt.
Nàng từ nhỏ lớn trên lưng ngựa, tuy nhiều năm không cưỡi ngựa nên có chút xa lạ, nhưng kinh nghiệm và trực giác chảy xuôi ở trong xương cốt khó có thể biến mất.
Nước mắt Nam Cung Tĩnh Nữ trào ra, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được cái chết gần kề đến vậy.
Tề Nhan quay đầu lại nhìn một cái, phía sau đã không còn bóng dáng của thị vệ, nàng nói bên tai Nam Cung Tĩnh Nữ: "Điện hạ có tin ta không?"
Nam Cung Tĩnh Nữ nghẹn ngào đáp: "Ừm..."