Chương 215: Đưa mắt nhìn lại phát hiện mình không còn đường lui
Cơ thể hai tỷ muội đều đang run rẩy, Tiểu Điệp trực tiếp khóc thành tiếng, còn Tề Nhan thì cố ngăn không cho lệ rơi.
Trước đây, Tề Nhan đã chuẩn bị tâm lý rằng đời này kiếp này muội muội của nàng không thể khỏe lại, nhưng hiện tại Tiểu Điệp đột nhiên nhớ ra mọi chuyện, Tề Nhan vừa vui mừng cũng vừa đau lòng.
Tiểu Điệp rầu rĩ rúc vào lòng Tề Nhan, dụi toàn bộ nước mắt vào ngực nàng, lưu lại mấy vệt nước trên chiếc trường sam màu xanh biếc.
Tiểu Điệp khóc đủ rồi, nàng ngẩng đầu nhìn Tề Nhan và nói: "Ca...ngươi dẫn ta đi đi."
Tề Nhan lau nước mắt, kéo Tiểu Điệp ngồi xuống mép giường. Nàng nhìn chằm chằm muội muội, tựa như muốn đền bù khoảng thời gian nhiều năm qua nàng bỏ lỡ.