Chương 195: Ngựa giẫm xuân bùn hết nửa là hoa
Đinh Dậu không nghe rõ, hắn hỏi lại: "Ngươi nói cái gì?"
Tề Nhan dựa vào người Đinh Dậu và thở hổn hển: "Ta hỏi ngươi, có phương thuốc nào giúp nữ tử và nữ tử sinh hài tử hay không!"
Đinh Dậu sờ trán Tề Nhan: "Có chút nóng, ngươi đều sốt đến nỗi hồ đồ rồi."
Tề Nhan nghe vậy thì hận không thể lập tức đẩy Đinh Dậu ra, chỉ tiếc nàng đang rất yếu, chỉ có thể liên tục há miệng th* d*c.
Đinh Dậu: "Ta là đại phu chứ không phải thần tiên, sao có thể có phương thuốc như vậy?"
Tề Nhan cười khổ, nàng lẩm bẩm nói: "Nàng ấy muốn viên phòng với ta." Trong giọng nói của nàng tràn đầy ai oán và ủy khuất.
Đinh Dậu thở dài. Lấy tính cách nội liễm và thâm trầm của Tề Nhan, có thể nói ra chuyện này thì đủ thấy nàng bị áp lực nhiều như thế nào.