Chương 187: Vì quân tuyệt bút tạ sương khói
Trong lều lập tức trở nên yên tĩnh, khuôn mặt Nam Cung Vọng trắng bệch, hắn hoảng sợ nhìn Tề Nhan. Cát Nhã cũng dời mắt về phía Tề Nhan, Ba Âm càng đặt bàn tay to như quạt hương bồ của hắn ở sau lưng Tề Nhan, hơi dùng sức đẩy nàng.
Tề Nhan nhìn loan đao sắc bén trong tay và rơi vào im lặng.
Kể từ khi được người đeo mặt nạ cứu tới Vô Danh cốc, ngày qua ngày chịu đựng sự dạy dỗ tàn khốc của đối phương, không biết có bao nhiêu đêm Tề Nhan đều phải tưởng tượng đến lúc mình được chính tay đâm chết kẻ thù để có động lực gượng dậy.
Nàng muốn dùng loan đao đâm vào yết hầu của kẻ thù, nhìn đối phương hoảng sợ, sau đó sẽ lớn tiếng nói cho đối phương: Cái này gọi là nợ máu trả bằng máu!
Cuối cùng thì ngày thực hiện ước mơ cũng đã tới, mà nàng cũng đã chịu khổ suốt mười bảy năm trời!