Chương 163: Mưa thu lay động tre trúc vì người
Vạt áo cung trang quét qua con đường nhỏ được lát đá cuội, Nam Cung Tĩnh Nữ thậm chí còn chưa đổi thường phục mà đã đi thẳng đến chỗ Tề Nhan. Tề Nhan mặc một bộ quan phục màu đỏ tươi, nàng ngồi một mình trong sân, mũ quan thì được nàng đặt trên bàn đá.
Thu Cúc dừng bước, nàng hành lễ rồi yên lặng dẫn hai nhóm cung tì rời đi. Nam Cung Tĩnh Nữ một mình đi về phía bóng lưng đỏ rực kia. Tề Nhan vẫn đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, mãi đến khi Nam Cung Tĩnh Nữ ngồi xuống trước mặt nàng, nàng mới hoàn hồn lại.
Trong nháy mắt, thần sắc của Tề Nhan biến hóa rất nhiều, mà tất cả đều bị Nam Cung Tĩnh Nữ thu vào đáy mắt. Ban đầu Tề Nhan yên lặng xuất thần, đến khi nghe thấy âm thanh thì bỗng giật mình, ánh mắt đối phương lóe lên chút kinh ngạc, ngay sau đó cặp mắt màu hổ phách kia lại khôi phục thần thái và tràn đầy niềm vui sướng.