Chương 147: Hoa lưu luyến bướm, khung cảnh quyến rũ cuối con mương thần bí
Tháng chín năm Cảnh Gia thứ mười bốn, lại đến lúc nạp lương chinh thuế mỗi năm.
Trận mưa to trước đó đã ảnh hưởng đến chín châu, hơn ba mươi quận ở kinh thành và các vùng lân cận. Hoa màu mốc meo chất trên mặt đất, không ít nông hộ quỳ gối trong đồng ruộng lầy lội, ngửi mùi mốc tràn ngập trong không khí rồi khóc rống.
Kinh đô và vùng lân cận tương đối giàu có và đông đúc, mỗi nhà hoặc ít hoặc nhiều đều có chút lương thực dư trong kho thóc. Lần này tuy không tổn thất đến mức khiến những gia đình đó không có cơm ăn, nhưng vấn đề là sắp phải nộp thuế, triều đình không thu lương thực mà chỉ thu bạc. Vì vậy bọn họ cần phải lấy một phần lương thực dư đến tiệm gạo, đổi thành bạc để nộp thuế.