Chương 137: Duy ứng vân phiến tình tương tự
Nam Cung Tĩnh Nữ cũng không rõ vì sao một đứa trẻ luôn ngoan ngoãn như Tề Ngọc Tiêu sẽ làm như vậy. Nàng tò mò nhìn về phía Tề Nhan, muốn biết xem đến tột cùng thì Tề Ngọc Tiêu đang sợ cái gì. Thế nhưng, nàng lại đối diện với ánh mắt hơi phức tạp của người kia.
Tề Nhan chỉ đang cảm khái, tiểu nữ tử gầy yếu năm đó vậy mà đã lớn như vậy, mà đôi mắt màu hổ phách của đứa trẻ này quả thực là giống nàng như đúc. Chẳng lẽ, phụ thân của đứa nhỏ này chính là một trong số người thảo nguyên kia à?
Nhưng ở trong mắt Nam Cung Tĩnh Nữ, ánh mắt của Tề Nhan còn có một hàm nghĩa khác: Hài tử trốn tránh như thế, có phải Tề Nhan sẽ cho rằng nàng cố tình dạy dỗ nên Ngọc Tiêu mới như vậy không? Ba năm trước đây, nàng miễn cưỡng tách một nhà ba người họ ra, hiện giờ thân sinh nữ nhi của người nọ cũng đối xử với người nọ như vậy...