Chương 132: Đuổi theo những vì sao và vầng trăng khuyết
Vì đỡ đẻ cho Tiểu Điệp, bà đỡ đã ở lại tư trạch của Tề Nhan hơn nửa tháng. Mặc dù Tề Nhan chiêu đãi bà rất thịnh soạn, nhưng rốt cuộc thì lão nhân gia vẫn nhớ nhà, cho nên bà cũng đòi quay về mấy lần.
Tiền Nguyên cũng đã trở lại, Tề Nhan lập tức dặn dò hắn một phen. Nhân một buổi chiều ánh nắng tươi sáng, Tiền Nguyên dìu bà đỡ lên xe ngựa.
Bà đỡ sống ở ngoài kinh, nếu rời khỏi kinh thành lúc trời còn chưa sáng thì phải đến chạng vạng mới tới nơi. Hiện giờ xuất phát vào buổi tối, e rằng bọn họ phải đi đêm một quãng đường, thậm chí là ngủ lại bên ngoài một đêm.
Nhưng bà đỡ nóng lòng về nhà, hơn nữa bà đã ngoài sáu mươi, cho nên cũng không có cố kỵ nhiều như vậy. Bà vui mừng bước lên xe ngựa, rời đi cùng với Tiền Nguyên.