Chương 116: Bán duyên tu đạo bán duyên quân
Từ khi bước vào nam thư phòng và nhìn thấy Tề Nhan, Nam Cung Tĩnh Nữ đã đi thêm mười bảy bước. Nàng đếm từng bước đi của mình, kiềm nén tiếng tim đập và cảm xúc đang trào dâng.
Nhưng khi nhìn thấy Tề Nhan, lửa giận trong nàng vẫn không ngừng trào ra.
Ngũ hoàng tử Nam Cung Đạt ngồi ngay ngắn sau ngự án, Lục Trọng Hành thì ngồi bên tay phải hắn, nhưng dựa vào cái gì mà Tề Nhan phải đứng thẳng như một hài tử phạm lỗi?
Nam Cung Đạt ngồi ở chủ vị, hắn cũng nhìn thấy Nam Cung Tĩnh Nữ nhưng bởi vì chân cẳng không tiện nên vẫn chưa đứng dậy: "Tiểu muội tới rồi."
Lục Trọng Hành đứng lên, nâng tay hành lễ: "Tham kiến Trăn Trăn điện hạ."
Lúc này Tề Nhan mới xoay người lại, Nam Cung Tĩnh Nữ có thể nhìn thấy khuôn mặt của Tề Nhan: Mũ cánh chuồn của nàng bị sứt một cái cánh, cái cánh ấy chỉ còn dính vào mũ có một xíu, rũ rượi như vậy trông hơi buồn cười.