Chương 113: Khúc hát kết thúc trong nghẹn ngào
Dù đường đi có dài đến đâu đi chăng nữa, ắt đều sẽ có hồi kết.
Cuối cùng, Tề Nhan vẫn quay về kinh thành mà nàng đã xa cách hơn nửa năm.
Trước khi vào thành, Tề Nhan đã cho Tiểu Điệp uống thuốc an thần. Đây là thuốc Đinh Dậu cho nàng để hạn chế ác mộng, nhất định có thể khiến người uống ngủ yên.
Tuy vậy, Tề Nhan vẫn không yên tâm. Nàng không ngừng xin lỗi Tiểu Điệp, chịu đựng sự đau đớn và áy náy trong lòng, tìm một dây thừng rồi đích thân trói chặt Tiểu Điệp lại.
Khi đó, thuốc an thần còn chưa phát huy hiệu lực. Nó vốn không phải là thuốc mê, cho nên hàm lượng khiến người uống cảm thấy buồn ngủ là rất thấp. Mấy ngày qua, hôm nay là ngày Tiểu Điệp ngoan ngoãn và thanh tỉnh nhất. Dạo gần đây Tiểu Điệp đều rất ngoan ngoãn, có lẽ là vì gặp lại Tề Nhan cho nên bệnh tình của nàng cũng chuyển biến tốt đẹp. Nàng ít nháo hơn, có lẽ là vì mệt mỏi nên nàng thường xuyên ngủ say.